Monthly Archives: January 2014

Chi quần áo nam Pu kín đáo, Bà Tưng khoe vòng 1

 

 

Chi Pu là khách mời đặc biệt trong Phở 8. Trong tô phở này cô nàng sẽ vào vai một cô gái rất ngu ngơ và dễ thương, song hành cùng Phở Đặc Biệt trong những cảnh huống về Tết thích.

Khán giả sẽ lần đầu bắt gặp hình ảnh một Chi Pu mặc áo dài truyền thống và tính cách có một tẹo “tóc vàng hoe”.

Bộ      quần áo nam      ba hí hước Chi Pu – Phở Đặc Biệt – JVevermind.

Cả      thời trang sỉ      3 trong một cảnh quay đảm bảo cười lăn lộn.

Phở 8 sẽ tái tạo không khí Tết cựu truyền của Việt Nam với nhiều màu sắc khác nhau.

JVevermind      thời trang sỉ      làm ông đồ rất ra dáng.

Phở Đặc Biệt chu mỏ ‘nựng’ một chú cún.

Phở     Thời trang nam     8 còn có sự xuất hiện của khuân mặt đặc biệt khác: Bà Tưng – Lê Thị Huyền Anh.

Cô nàng sẽ bộc lộ lại video Anh không đòi quà cùng với chính chủ nhân ca khúc   –   Only C.

Đoạn      quần áo nam      video vui nhộn này sẽ nằm trong phần 1 của Phở 8: tổng hợp các sự kiện hot của cộng đồng mạng trong năm 2013 vừa qua.

Diện     Thời trang nam       thời trang sỉ      y phục khoe vòng 1 đầy đặn, Bà Tưng hứa hẹn sẽ mang lại bất thần, được nhiều người chờ đón.

Cùng ekip ghi lại những cảnh lăng nhăng tại phim trường.

  Tân Tân  
  Ảnh: NVCC  

 

 

Theo ông Phùng Đắc Lộc, chủ toạ Hiệp hội Bảo hiểm VN, sau hàng loạt vụ cháy chợ và TTTM những năm gần đây, đã đến lúc nghĩa vụ của ban quản lý cần phải mở mang hơn. Không chỉ thuần tuý là gìn giữ an ninh, thứ tự và thu phí chợ mà ban quản lý chợ, TTTM phải có trách nhiệm và nghĩa vụ bảo vệ tài sản của các hộ kinh dinh, trong đó có việc tổ chức vận động, thậm chí có biện pháp buộc tiểu thương mua bảo hiểm cháy nổ.

Bà chi tiết tham khảo hỏa gần, bảo hiểm xa

Theo Cục Giám sát quản lý bảo hiểm (Bộ Tài chính), doanh thu phí bảo hiểm cháy nổ thắt năm 2012 đạt 594 tỉ đồng, tỉ lệ bồi thường đạt 14%. Bên cạnh đó, bảo hiểm cháy, nổ tình nguyện đạt doanh thu 2.200 tỉ đồng, trong đó gần một nửa số tiền đã bồi hoàn cho các đơn vị gặp rủi ro.

Bà Trương Thị Hồng (đường Quyết Thắng, P.Phạm Ngũ Lão, TP Hải Dương) cho biết gia đình có hai kiôt (bà Hồng đứng tên một kiôt kinh doanh mỹ phẩm, còn chồng bà là ông Tạ Văn Hồng cũng đứng tên một kiôt kinh doanh xống áo, vải vóc), kinh dinh tại TTTM từ khi ra đời (năm 2001). Mỗi năm vợ chồng bà nộp đầy đủ các loại tiền, nhưng không thấy ban quản lý chợ hay chính quyền đề nghị phải mua bảo hiểm tài sản hàng hóa.

Chị Tăng Thị Ánh, có kiôt  áo xống trên tầng 2, cũng dìm tám năm buôn bán ở TTTM này, chị cũng như hồ hết tiểu thương đều chưa từng mua bảo hiểm và cũng không biết mua bảo hiểm thế nào. “Nói thật chúng tôi chẳng được ai hướng dẫn, nhắc nhở gì việc mua bảo hiểm. Về phòng cháy chữa cháy chúng tôi cũng chẳng được chỉ dẫn. Họ (ban quản lý TTTM) phát cho cái bình xịt cứu hỏa đấy nhưng chắc gì ai đã biết dùng” – chị Ánh nói.

Việc các tiểu thương kinh dinh tại chợ không có bảo hiểm cũng được chính chủ tịch UBND tỉnh Nguyễn Mạnh Hiển nhấn tại cuộc họp khẩn chiều 15-9. Theo ông Hiển, chính vì ban quản lý TTTM không mua bảo hiểm nên tổn thất nặng nề lúc này các tiểu thương không biết bấu víu vào đâu…

Trong khi đó, như tuổi xanh đã thông tin ( Tuổi Trẻ 17-9), từ năm 2004 hệ thống báo cháy tự động tại TTTM này hoàn toàn bị liệt. 2/4 bể nước ngầm cứu hỏa bị hỏng hóc, không thể tích nước. 2/4 máy bơm chữa cháy hỏng động cơ, các van điều khiển bị gỉ sét, không thể vận hành. Lối vào khu vực đặt máy bơm bị các quầy hàng che lấp…

Thậm chí từ năm 2006-2012, Công an tỉnh Hải Dương đã có các công văn đề nghị UBND TP Hải Dương và ban quản lý TTTM tu bổ tuốt tuột các hệ thống, thiết bị phòng cháy chữa cháy, nhất là việc cải tạo lại hệ thống điện, hệ thống thông gió và các đường thoát nạn… Cũng do chậm chuyển biến, thực hành công tác phòng cháy chữa cháy nên năm 2012 cơ quan chức năng của tỉnh Hải Dương đã phạt hành chính 30 triệu đồng với trọng điểm do những vi phạm về sử dụng điện.

Buộc nhưng không ai thực hành

Thảo luận với tuổi xanh, một lãnh đạo Cục Quản lý giám sát bảo hiểm (Bộ Tài chính) cho biết quy định hiện hành nêu rất rõ các chợ và TTTM là những đối tượng bắt buộc phải mua bảo hiểm phòng chống cháy nổ. Tùy theo giao kèo bảo hiểm, khuôn khổ bảo hiểm cũng có cả bảo hiểm có hàng hóa tài sản bên trong của TTTM.

Để     thời trang sỉ     bảo hiểm hàng hóa thì ban quản lý TTTM đứng ra ký giao kèo mua bảo hiểm với các doanh nghiệp bảo hiểm, chứ không phải đơn lẻ từng kiôt gian hàng ở trọng tâm ký hợp đồng với doanh nghiệp bảo hiểm. Vì khi đánh giá rủi ro thì doanh nghiệp bảo hiểm sẽ đánh giá cả TTTM.

Tuy nhiên, bàn luận với tuổi xanh qua điện thoại chiều 17-9, ông Nguyễn Thịnh Long, giám đốc Công ty bảo hiểm PVI Hải Dương, cho biết doanh nghiệp này cũng như vớ doanh nghiệp bảo hiểm khác trên địa bàn     Thời trang nam     đều chưa thể “vào” được các chợ, TTTM. “Mấy năm trước chúng tôi có chào mời, tham vấn, nhưng sau hai, ba lần gửi thư mời không thấy ban quản lý phúc đáp nên chúng tôi chẳng biết làm thế nào”.

Theo ông Long, quy định hiện hành, Ban quản lý chợ TTTM sẽ là manh mối mua bảo hiểm cháy nổ thắt, nhưng có nhẽ họ không có nguồn kinh phí, hoặc không vận động thu góp được của các tiểu thương nên họ không mua bảo hiểm. “Để thực hiện mua – bán bảo hiểm thì chợ, TTTM phải đảm bảo các điều kiện theo quy định về phòng chống cháy nổ, phải có chứng thực của cơ quan chức năng địa phương (sở hoặc phòng cảnh sát phòng cháy chữa cháy). Không biết có phải vì điều kiện này hay không mà họ không mua bảo hiểm” – ông Long nói.

Một lãnh đạo của Bảo hiểm Bảo Việt tại Hải Dương cho biết Hải Dương là tỉnh nhỏ, TP nhỏ nhưng có đến gần 20 đơn vị bảo hiểm lớn nhỏ, và không chỉ Bảo Việt mà hồ hết các đơn vị bảo hiểm khác đã chào mời, tư vấn nhưng đều chưa thực hành được việc bảo hiểm đối với các chợ, TTTM, các tiểu thương…

Doanh nghiệp bảo hiểm không “mặn”

Theo ông Phùng Đắc Lộc, không chỉ tiểu thương chưa quan tâm đến bảo hiểm tài sản, mà bản thân các doanh nghiệp bảo hiểm cũng không đặm đà trong việc bán bảo hiểm cho tiểu thương tại các chợ và TTTM do rủi ro rất cao. “Rất nhiều TTTM, đặc biệt là chợ, không đủ điều kiện được cấp giấy chứng thực an toàn phòng cháy chữa cháy. Bởi thế các doanh nghiệp bảo hiểm không bán bảo hiểm cho các đơn vị này” – ông Lộc nói.

Một lãnh đạo Công ty bảo hiểm Bảo Việt Hải Dương nhấn dù rất muốn nhiều khách hàng mua bảo hiểm, nhưng với điều kiện phòng cháy chữa cháy của chợ, TTTM không có họng vòi, không có bể chứa nước, bít tất đều không đảm bảo theo luật định thì làm sao dám bán. “Chúng tôi cũng đề xuất, lưu ý các cấp chính quyền, ban quản lý các chợ giúp đỡ, nhưng quả thật với điều kiện, hệ thống phòng cháy chữa cháy như thế, chúng tôi không thể làm sai quy định pháp luật để bán bảo hiểm được…” – Vị này nói.

Cũng     thời trang sỉ     theo ông Lộc, khi không bán được bảo hiểm cháy nổ nép thì doanh nghiệp bảo hiểm cũng ngại bán bảo hiểm cháy nổ theo diện tình nguyện cho các TTTM, chợ. Bởi rủi ro cao khi TTTM, chợ không bảo đảm an toàn về phòng cháy chữa cháy. Bên cạnh đó, sau cháy nổ, việc xác định giá trị tài sản của các hộ tiểu thương để đền bù là rất khó khăn. Như đối với doanh nghiệp thì đơn vị bảo hiểm có thể căn cứ vào cơ thuế quan, ngân hàng để xác định tài sản của doanh nghiệp qua doanh thu, vốn, tài sản…

Còn hộ tiểu thương thì không kê khai sổ sách, hoặc có kê khai cũng không đầy đủ, chi tiết tham khảo chính xác. Còn nếu doanh nghiệp bảo hiểm có bán thì mức phí bảo hiểm sẽ cao hơn. Lúc đó, TTTM và chợ lại lắc đầu. “Chính vì rủi ro cao khi nguy cơ cháy nổ luôn rình rập tại TTTM và chợ nên các doanh nghiệp bảo hiểm cũng không tiếp cận từng tiểu thương để chào bán bảo hiểm. Họ thường chuẩn y các ban quản lý TTTM và chợ” – ông Lộc nhận định.

Nêu bất cập trong quy định hiện hành về bảo hiểm cháy nổ nép, ông Lộc cho biết nghị định 46 có nêu là việc bán bảo hiểm cháy nổ cho TTTM không cần giấy chứng nhận an toàn buồng cháy nổ, mà chỉ cần biên bản thẩm tra về an toàn phòng cháy chữa cháy. Tuy nhiên, trong thông tư 220 của Bộ Tài chính chỉ dẫn chi tiết việc bán bảo hiểm cháy nổ bắt buộc lại đề nghị đơn vị mua phải có giấy chứng nhận an toàn phòng cháy chữa cháy.

Vụ cháy chợ Quảng Ngãi: hàng trăm tiểu thương trắng tay do không mua bảo hiểm

Rạng sáng 9-2-2012, lửa bốc cháy tại tầng 1, cửa số 9 của chợ Quảng Ngãi và sau đó cháy ngùn ngụt dù rằng đã huy động thảy dụng cụ chữa cháy của tỉnh, các đơn vị trên địa bàn và Quảng Nam. Đến chiều thì ngọn lửa đã thiêu rụi vơ khu chợ Quảng Ngãi. Thống kê có 424 hộ kinh doanh với 628 lô, sạp các mặt hàng áo quần, tạp hóa, giày dép, bánh kẹo, mỹ phẩm… Với khoảng 650 tấn, ước thiệt hại trên 200 tỉ đồng, trong đó tiểu thương khoảng 150 tỉ đồng.

Ngay sau khi vụ cháy chợ xảy ra thì phát hiện tuốt các hộ tiểu thương không có hộ nào mua bảo hiểm cho hàng hóa của mình, kể cả ban quản lý chợ Quảng Ngãi. Nguyên nhân được các đơn vị bảo hiểm cho biết là do các tiểu thương không quen và không thích mua bảo hiểm; mua bán hàng hóa chứng từ không bảo đảm…, Còn chợ Quảng Ngãi không được bán bảo hiểm do không đáp ứng các yêu cầu về an toàn của bảo hiểm.

Sau đó duyên cớ cháy chợ được xác định do chập đường dây dẫn điện làm cháy vỏ cách điện rồi lan ra xung quanh. Công an tỉnh Quảng Ngãi đã khởi tố hình sự vụ chủ nghĩa án nhưng đến tháng 7-2013, sau 17 tháng tiến hành điều tra, công an đã chính thức tạm đình chỉ điều tra vụ án cháy chợ Quảng Ngãi. Nguyên nhân vụ án quá phức tạp, can hệ đến nhiều người, nhiều ngành trong tỉnh nên chưa thân xác định được bị can phạm tội vi phạm quy định về PCCC. Trước đó vài năm, Quảng Ngãi đã có hai chợ huyện bị “bà hỏa” viếng thăm là chợ Di Lăng (huyện đất nước) và chợ Châu Ổ (huyện Bình Sơn).

————————————

* Tin bài hệ trọng:

>>   Trọng điểm thương mại Hải Dương vẫn mù mịt khói >>   hết thảy 3 tầng trọng tâm thương mại Hải Dương cháy rụi >>   Sau 2 ngày, bên trong TTTM Hải Dương vẫn âm ỉ khói

>> TTTM Hải Dương cháy: lực lượng công an tỉnh không đủ dập tắt

3 ngày sau đám cháy kinh hoàng ở Trung tâm thương mại Hải Dương, mỗi khi có ai hỏi chuyện, bà Trinh lại bật khóc. Người phụ nữ vẫn lấm lem, đầy những vết than đen của đêm cháy.

Vừa nghẹn ngào kể chuyện, bà vừa chỉ tay về phía các gian hàng trong chợ. Trước đây, đó là những kios 2 tầng đầy ắp hàng hóa của bà, thế mà giờ tất cả chỉ là đống hoang tàn. Hôm cháy chợ, 4h sáng biết tin, bà ra đến nơi thì lửa đã bao trùm cả tòa nhà. Nhìn ngọn lửa thiêu trụi các kios đầy hàng hóa, bà Trinh ngất lịm, được con trai đưa vào bệnh viện.

Cửa hàng sắt của bà gồm toàn hàng đắt tiền, có những bộ khóa cửa lên tới 10 triệu đồng. Đợt này các công ty khuyến mãi cho mùa Tết nên bà mới nhập dự trữ lô hàng hơn 4 tỷ. Cũng như nhiều tiểu thương khác, bà Trinh để hết giấy tờ quan trọng, giấy nợ và 1 tỷ tiền lưu động trong két cất ở kios. Chỉ trong một đêm, bà mất sạch cả hàng và tiền, trị giá không dưới 15 tỷ đồng. Những khoản vay từ vài chục đến vài trăm triệu đồng trước kia với bà là nhỏ, bây giờ trở thành gánh nặng lớn.

Người phụ nữ kể, việc buôn bán vốn rất tốt bởi Trung tâm thương mại Hải Dương là đầu mối hàng hóa đi cả tỉnh. Sau hỏa hoạn, các công ty cung cấp hàng rất thông cảm nên hứa sẽ giúp đỡ bằng cách cho nhập hàng nợ vài tháng. Bà mong lãnh đạo thành phố cho làm lán tạm để buôn bán tiếp tục, chứ chờ vài tháng xây xong chợ mới thì khách hàng cũng đi hết.

Theo các tiểu thương, gian hàng sắt như của bà Trinh và hàng vật tư điện chịu nhiều thiệt hại nhất trong vụ cháy. Mỗi cuộn dây điện giá 5-7 triệu đồng, cả kho lên tới hàng trăm cuộn. Người kinh doanh thường lập kho luôn trong chợ để tiện lấy hàng nên cháy thì mất hết cả. Trung tâm thương mại bình thường an ninh khá tốt, có bảo vệ gác, từ ngoài vào có đến ba lớp cửa khóa gồm cửa chợ, cửa kios và cửa két sắt. Do đó, hầu hết tiểu thương có giấy tờ gì quan trọng cũng mang đến chợ cất, như sổ đỏ, sổ nợ, sổ hàng, tiền lưu động…

Bà Nguyễn Thị Ân, 55 tuổi, kinh doanh tạp hóa tại đây đã hơn 10 năm, từ khi trung tâm thương mại còn là chợ Hải Dương. Bà phải thế chấp sổ đỏ vay ngân hàng 250 triệu đồng và vay thêm ở ngoài 50 triệu để buôn bán, nay bị lửa thiêu rụi hàng hóa. Thiệt hại của bà Ân ước tính khoảng 500 triệu đồng. “Tôi không biết lấy gì để trả nợ”, bà cho biết. Không được Ban quản lý Trung tâm thương mại cho phép, nhưng sau sự cố, bà Ân cũng như nhiều tiểu thương khác vẫn len lén thắp hương khấn vái trời phật phù hộ mọi người tai qua nạn khỏi.

Chiều 14/9, ngay trước đêm cháy, tiểu thương chợ còn hẹn nhau sáng sớm hôm sau đi lễ chùa ở Hà Nội. Bà Bùi Thị Tới, kinh doanh đồ điện tử, là một trong những người định đi lễ. 3h sáng 15/9, bà nhận điện thoại tưởng mọi người gọi đi lễ, hóa ra báo cháy chợ, lao đến nơi thì hai gian hàng của bà ở ngay lối vào cửa chính đã bị thiêu cháy.

Thiệt hại của bà Tới khoảng hơn 1 tỷ đồng. Chiều hôm trước, bà mang về nhà 1,5 triệu đồng để đi lễ chùa. Số tiền này trở thành tất cả tài sản còn lại của bà, ngoài ngôi nhà và đồ dùng trong nhà. Bà có 2 đứa con đang tuổi đi học.

Đối thoại với lãnh đạo địa phương chiều 16/9 sau vụ cháy trung tâm thương mại, tất cả tiểu thương đều mong muốn được ngân hàng khoanh nợ, không tính lãi ít nhất là cho đến khi xây xong chợ tạm. Ông Tăng Thế Viễn, 63 tuổi, kinh doanh đồng hồ, bày tỏ nỗi đau khi làm ăn lương thiện, cắm cả sổ đỏ để vay vốn, huy động tiền của từ họ hàng bạn bè… Nay mất tất cả. “Giờ tôi tay trắng và gánh nợ lớn, chỉ muốn chết đi”, ông nói. Ông mong được tạo điều kiện vay vốn bởi chẳng còn tài sản gì để thế chấp.

Còn anh Đinh Đức Chung buôn bán quần áo thì chia sẻ: “Từ sáng 16/9 nhiều người chúng tôi không còn tiền để mà ăn sáng, khó khăn sẽ còn kéo dài chưa biết đến ngày nào”. Anh Chung mất khoảng 2,5 tỷ đồng trong hỏa hoạn.

Bà Đinh Thị Hải bán hàng nước thâu đêm ở bên cửa số 7 ngoài Trung tâm thương mại Hải Dương, là người đầu tiên phát hiện cháy chợ. Bà nhớ lại 1h sáng 15/9, khu vực trung tâm thương mại vắng lặng, tất cả tiểu thương đã ra về từ chiều, chỉ còn lại một vài người vận chuyển hoa quả ngồi trong quán nước của bà. Mọi người đang nói chuyện rôm rả, bà Hải nghe thấy những tiếng động như tiếng đồ vật rơi. Thấy lạ, bà liền nói với mọi người nhưng không ai để ý. “Chắc ai đó đổ rác ấy mà”, một người ngồi trong quán gạt đi.

Đến khoảng 3h, bà Hải lại ngửi thấy mùi khét. Linh tính có chuyện chẳng lành, bà Hải bước ra ngoài thì phát hiện có lửa phát ra từ mặt sau trung tâm. Bà sợ quá, bủn rủn chân tay, đứng như trời trồng, phải 1 phút sau mới có thể gào lên “cháy chợ rồi mọi người ơi””. Mọi người ở quán nước nháo nhác lao ra ngoài.

Bà Hải cầm điện thoại gọi cho cảnh sát 113 nhưng cuống quá bấm không đúng số nên không liên lạc được. Bà tiếp tục chạy đến Công an phường Lê Thanh Nghị cách đó 1 km, đập cửa gọi công an. Lúc này, lửa đã lan khắp mặt sau trung tâm thương mại, tiếng nổ lớn liên tục vọng ra từ bên trong. Theo VnExpress.Net

Minh Hằng chân ngắn vẫn trình thời trang sỉ diễn thời trang

 

 

Trong chương trình   Thời trang & Cuộc sống   tối qua, Minh Hằng là ca sĩ độc nhất góp      Thời trang nam      mặt với tư cách người mẫu biểu diễn. Cô diện bộ váy màu xanh cô ban xinh của một thương hiệu thời trang cho giới trẻ. Đây cũng là nhãn hàng mà “bé Heo” đang là gương mặt đại diện.

Từng      áo quần nam      nhiều lần được các nhà thiết kế ưu ái mời làm người mẫu trên sàn catwalk, nên Minh Hằng tỏ ra rất bản lĩnh và tự tin.

Sau     quần áo nam     màn diễn thời trang thành công, Minh Hằng quay trở về với công việc chính của mình là ca sĩ.

Diện       thời trang sỉ          Thời trang áo thun      bộ jumpsuit ánh kim pha voan sexy, cô nàng khoe đường cong chuẩn cùng những màn vũ đạo nóng bỏng.

Minh mua xống áo sỉ giá rẻ Hằng được đánh giá là một người đẹp đa zi năng trong Vbiz. Không chỉ là ca sĩ, diễn viên được lòng teen, cô còn lấn sân sang lĩnh vực người mẫu và là một trong những “nữ vương quảng cáo” bây giờ.

  Trang      xống áo nam      Shaelyn  

 

 

3 ngày sau đám cháy thất kinh ở Trung tâm thương mại Hải Dương, mỗi khi có ai hỏi chuyện, bà Trinh lại bật khóc. Người phụ nữ vẫn lấm lem, đầy những vết than đen     thời trang sỉ     của đêm cháy.

Vừa nghẹn ngào kể chuyện, bà vừa chỉ tay về phía các gian hàng trong chợ. Trước đây, đó là những kios 2 tầng đầy ắp hàng hóa của bà, vậy mà giờ quơ chỉ là đống hoang tàn. Hôm cháy chợ, 4h sáng biết tin, bà ra đến nơi thì lửa đã trùm cả tòa nhà. Nhìn ngọn lửa thiêu trụi các kios đầy hàng hóa, bà Trinh ngất lịm, được con trai đưa vào bệnh viện.

Cửa hàng sắt của bà gồm toàn hàng đắt tiền, có những bộ khóa cửa lên tới 10 triệu đồng. Đợt này các công ty khuyến mãi cho mùa Tết nên bà mới nhập dự trữ lô hàng hơn 4 tỷ. Cũng như nhiều tiểu thương khác, bà Trinh để hết giấy má quan trọng, giấy nợ và 1 tỷ tiền lưu động trong két cất ở kios. Chỉ trong một đêm, bà mất sạch cả hàng và tiền, trị giá không dưới 15 tỷ đồng. Những khoản vay từ vài chục đến vài trăm triệu đồng trước kia với bà là nhỏ, hiện nay trở nên gánh nặng lớn.

Người đàn bà kể, việc buôn bán vốn rất tốt bởi trọng tâm thương mại Hải Dương là manh mối hàng hóa đi cả tỉnh. Sau hỏa hoạn, các công ty cung     quần áo nam     cấp hàng rất cảm thông nên hứa sẽ giúp đỡ bằng cách cho nhập hàng nợ vài tháng. Bà mong lãnh đạo thành thị cho làm lán tạm để buôn bán đấu, chứ chờ vài tháng xây xong chợ mới thì khách hàng cũng đi hết.

Theo các tiểu thương, gian hàng sắt như của bà Trinh và hàng vật tư điện chịu nhiều thiệt hại nhất trong vụ cháy. Mỗi cuộn dây điện giá 5-7 triệu đồng, cả kho lên tới hàng trăm cuộn. Người kinh dinh thường lập kho luôn trong chợ để tiện lấy hàng nên cháy thì mất hết cả. Trọng tâm thương mại thường nhật an ninh khá tốt, có bảo vệ gác, từ ngoài vào có đến ba lớp cửa khóa gồm cửa chợ, cửa kios và cửa két sắt. Do đó, hầu hết tiểu thương có giấy má gì quan yếu cũng mang đến chợ cất, như sổ đỏ, sổ nợ, sổ hàng, tiền lưu động…

Bà Nguyễn Thị Ân, 55 tuổi, kinh dinh tạp hóa tại đây đã hơn 10 năm, từ khi trọng điểm thương nghiệp còn là chợ Hải Dương. Bà phải thế chấp sổ đỏ vay ngân hàng 250 triệu đồng và vay thêm ở ngoài 50 triệu để buôn bán, nay bị lửa thiêu rụi hàng hóa. Thiệt hại của bà Ân ước lượng khoảng 500 triệu đồng. “Tôi không biết lấy gì để trả nợ”, bà cho biết. Không được Ban quản lý trọng điểm thương nghiệp cho phép, nhưng sau sự cố, bà Ân cũng như nhiều tiểu thương khác vẫn len lén thắp hương khấn vái trời phật phù trợ mọi người tai qua nạn khỏi.

Chiều 14/9, ngay trước đêm cháy, tiểu thương chợ còn hẹn nhau sáng hôm mai sau đi lễ chùa ở Hà Nội. Bà Bùi Thị Tới, kinh dinh đồ điện tử, là một trong những người định đi lễ. 3h sáng 15/9, bà nhận điện thoại tưởng mọi người gọi đi lễ, hóa ra báo cháy chợ, lao đến nơi thì hai gian hàng của     Thời trang áo thun     bà ở ngay lối vào cửa chính đã bị thiêu cháy.

Thiệt hại của bà Tới khoảng hơn 1 tỷ đồng. Chiều hôm trước, bà mang về nhà 1,5 triệu đồng để đi lễ chùa. Số tiền này trở thành vơ tài sản còn lại của bà, ngoài ngôi nhà và đồ áo thun nam hcm đẹp dùng trong nhà. Bà có 2 đứa con đang tuổi đi học.

Hội thoại với lãnh đạo địa phương chiều 16/9 sau vụ cháy trọng tâm thương mại, tất tật tiểu thương đều mong muốn được ngân hàng khoanh nợ, không tính lãi ít nhất là cho đến khi xây xong chợ tạm. Ông Tăng Thế Viễn, 63 tuổi, kinh doanh đồng hồ, bộc bạch nỗi đau khi làm ăn lương thiện, cắm cả sổ đỏ để vay vốn, huy động tiền của từ họ hàng bạn bè… Nay mất tuốt luốt. “Giờ tôi tay trắng và gánh nợ lớn, chỉ muốn chết đi”, ông nói. Ông mong được tạo điều kiện vay vốn bởi chẳng còn tài sản gì để thế chấp.

Còn anh Đinh Đức Chung buôn bán xống áo thì chia sẻ: “Từ sáng 16/9 nhiều người chúng tôi không còn tiền để mà ăn sáng, khó khăn sẽ còn kéo dài chưa biết đến ngày nào”. Anh Chung mất khoảng 2,5 tỷ đồng trong hỏa hoạn.

Bà Đinh Thị Hải bán hàng nước thâu đêm ở bên cửa số 7 ngoài trọng tâm thương nghiệp Hải Dương, là người đầu tiên phát hiện cháy chợ. Bà nhớ lại 1h sáng 15/9, khu vực Trung tâm thương nghiệp vắng lặng, quờ tiểu thương đã ra về từ chiều, chỉ còn lại một vài người chuyên chở hoa quả ngồi trong quán nước của bà. Mọi người đang trò chuyện rôm rả, bà Hải nghe thấy những tiếng động     thời trang sỉ     như tiếng đồ vật rơi. Thấy lạ, bà liền nói với mọi người nhưng không ai để ý. “Chắc ai đó đổ rác ấy mà”, một người ngồi trong quán gạt đi.

Đến khoảng 3h, bà Hải lại ngửi thấy mùi khét. Linh tính có chuyện chẳng lành, bà Hải bước ra ngoài thì phát hiện có lửa phát ra từ mặt sau trọng điểm. Bà sợ quá, bủn rủn bộ hạ, đứng như trời trồng, phải 1 phút sau mới áo thun nam abercrombie vnxk có thể gào lên “cháy chợ rồi mọi người ơi””. Mọi người ở quán nước nhớn nhác lao ra ngoài.

Bà Hải cầm điện thoại gọi cho cảnh sát 113 nhưng cuống quá bấm không đúng số nên không giao thông được. Bà nối chạy đến Công an phường Lê Thanh Nghị cách đó 1 km, đập cửa gọi công an. Lúc này, lửa đã lan khắp mặt sau Trung tâm thương mại, tiếng nổ lớn liên tiếp vọng ra từ bên trong. Theo VnExpress.Net

Trước đây, chợ Nghĩa Tân đã từng được người dân phản ánh về vấn đề này.

Vẫn biết, việc người bán hàng không coi khách ra gì không phải bây giờ mới có, nhưng gần đây, hiện tượng này ngày càng phổ biến, “khét tiếng” hơn rất nhiều, khiến người mua hàng ngày càng khó chịu.

Chứng kiến mới biết, “khách hàng là thượng đế” ở chợ này là điều “xa xỉ”. Vẫn biết là “thuận mua, vừa bán” nhưng các tiểu thương chẳng những không tiếp đón khách mà còn kênh kiệu ra mặt.

Ngay tại sạp hàng quần áo, có một bạn động tay vào chọn cái quần nhưng quá rộng nên không mua, người bán hàng ngay lập tức lấy cớ phải vía để buông những lời nhục mạ, chửi bới khách không ngớt. Thậm chí, còn cầm ngay cái quần đó vòng qua vòng lại dưới chân đuổi khách đi.

Đặc biệt, giá cả chợ này được người bán nói thách với giá quá cao so với thực tế, người mua buộc phải trả giá nhưng bị người bán chửi lại ngay, nào là: “Người ta đi ăn cướp được chắc”, “mấy con khùng đến hàng bà… không có tiền thì cút…”, “hàng lấy đắt rồi, mua được thì mua, không mua thì biến”…

Điều đáng nói, người bán hàng ở chợ này có thể “đuổi vía” khách mua bất cứ lúc nào, không nhất thiết phải là buổi sáng mở hàng, mà ngay cả giữa trưa, buổi chiều cũng đều được xem là “chưa mở hàng nên nặng vía”.

Hình thức đuổi khách hàng thì có nhiều lắm, ví như: Rắc muối gạo trừ vía, lấy đồ phủi phủi hoặc đảo qua đảo lại dưới chân hay kiếm giấy đốt lên hỏa vía…. Khách mà chưa chịu đi thì lườm nguýt, chửi rủa.

“Người ta mua mất tiền chứ có ăn không mà ghê ghớm quá mức…” –  một người mua hàng chia sẻ.

Điều vô lí ở đây là, nếu người bán hàng chửi khách thì không sao, nhưng nếu khách hàng đôi co lại thì chắc chắn sẽ có vụ đụng độ ngay tức thì.

Có người bán hàng lâu năm ở chợ nói: “Trước đây chợ này đông đúc lắm, hàng quán bán sướng tay chứ không như bây giờ. Do nhiều cô bán hàng quá đanh đá, đôi co với khách hàng thì như cơm bữa. Tóm lại là ghê gớm, chẳng coi khách ra gì nên dạo này vắng khách”.

Hỏi người bán hàng trong sạp, có chị nói: “Vì những người chanh chua nên người ta đi chợ mua đồ thì chủ yếu loanh quanh bên ngoài chợ, những chỗ bán hàng nhỏ lẻ chứ không dám vào những sạp hàng phía trong. Vì thế, hàng hóa ế ẩm là chuyện đương nhiên…”.

Đây là vấn đề của văn hóa ứng xử, ngày càng trở nên cần thiết đối với con người hiện đại. Đặc biệt, thời buổi kinh tế thị trường, lời nói càng trở nên cần thiết trong kinh doanh. Vậy mà chợ Nghĩa Tân, Cầu Giấy, Hà Nội lại tồn tại những tình huống gây bức xúc không nhỏ đối với đa số khách hàng khi đến chợ này. Không những hình ảnh người bán hàng ngày càng xấu đi trong mắt khách hàng, mà còn làm ảnh hưởng đến một bộ phận tiểu thương buôn bán lâu năm trong khu chợ.

Tân hương tower, căn hộ tân phú ví rẻ nhất đít vực

Lỡ sang trọng, làm ty Cổ phần Sàn giao tế Bất đụng sản Hưng Thịnh (Hung Thinh Land) đã ký phối hợp cùng cộng tác, tiếp tục ả và cứt phối độc quyền tham dự án Tân Hương Tower với đánh ty CP Đầu tư Chương Dương.

Tọa nhạc tại quận Tân Phú, Tp.HCM, Tân nhang Tower đặng xây dựng trên khu gắt gao lắm diện trữ 46.000m2 bao gồm 360 căn hộ lắm diện tích trữ từ 49,5 – 116,7 m2.

Xuể biết tham dự án vày đánh ty CP Đầu tư Chương Dương làm chủ đầu tư. Sau chốc thi cử đánh tới độ 10 trên tổng căn số 21 cữ, tham gia án đã ngưng thi cử tiến đánh hơn 1 năm ni vị khó khăn phai giỏi chính. Vì vậy, Hưng Thịnh hử quyết toan cường điệu vốn liếng đồng vai trò hiệp tác đầu tư để tiếp kiến khai triển tham gia án.

Theo ông Văn Minh Hoàng, PTGĐ làm ty Chương Dương, với 190 căn hộ đương lại, chủ đầu tư quyết điều chỉnh ví bán từ bỏ mực tàu 15,3 triệu với xuống còn 13,5 triệu cùng/m2 (đã bao gồm VAT). Khách khứa dây sắm căn hộ chỉ cần thanh toán 20%, số phận đang lại sẽ đặng vay vốn dĩ với lời suất ưu thết đãi trường đoản cú ngân hàng An bình phẩm.

Đơn căn hộ chật đủ luôn tiện ích lợi tọa nhạc luôn trung tâm quận Tân Phú cùng cụm từ ví chỉ từ bỏ 690 triệu với (bao gồm VAT) thoả tốt Hung Thinh Land phối hợp cùng chủ đầu tư mở nửa vào sáng 06/10/2013. Đây là   căn hộ tân phú giá rẻ   nhất đít vực

Sở hữu bởi trí xinh xắn mực quận Tân Phú cùng mực tàu ví xuể tặng là thắng nhất khu vực, phối hợp cùng có chương trình ưu đãi kín biệt từ nhà cứt phối khiến lỡi mở nửa & tham quan tiền căn hộ Tân Hương Tower cuộn sự tham dự mực 300 khách khứa quy hàng. Lựa chọn dự án là chỗ băng chức lỡi bật bán, Hung Thinh Land đồng chủ đầu tư nhìn muốn đem đến cho khách vấy sự cảm nhận và cái coi thật nhất trớt Tân nhang Tower. Bởi vì phanh tận mắt chứng kiến tiến từng xây dựng dự án cũng như thường trực nối tham lam quan liêu nhà mẫu ta nên có khách dọc hỉ tỏ bày sự ưng ý và quyết định chọn Tân nhang Tower là chốn an cư. Thẳng tắp trong suốt lễ bật bán, thoả nhiều rất lắm giao du thành đánh, thậm chí nhiều khách dãy hãy được mua 3 căn thẳng tắp hồi tại 3 độ khác nhau mực tàu block A. Điều nào là biếu thấy lực cuốn hút bạo mẽ của Tân nhang Tower đối cùng khách khứa đầu hàng.

Tại lễ bật bán, Hung Thinh Land hả ban bố lắm chính sách ưu chiêu đãi: biếu máy rét biếu mỗi một phòng chống ngủ, mở hàng 0,6% kì cọ bây giờ kim trên tổng ví trừng trị căn hộ biếu 50 căn đầu tiên. Đằng lề đấy, hồi tham dự giao thiệp căn hộ tại Tân Hương, khách khứa dọc chỉ tính sổ 20%, mạng đương lại sẽ phanh nhà băng SeABank và ABBank cho vay mượn lên tới 70% với lời suất ưu chiêu đãi. Phai phía nhà băng An Bình, đại diện thứ nhà băng này biếu biết, khách hàng hồi hương tham dự chuốc căn hộ Tân Hương Tower sẽ thắng ABBank biếu vay mượn với nhời suất chỉ 8.99%/năm.

Vạc biểu tại lễ bật bán, ông Nguyễn Duy Minh – giám đốc điều hành Hung Thinh Land tặng biết: “ Chúng mình thoả tắt nghỉ hơn 01 năm lùng hiểu béng tham gia án, bay chủ đầu tư nhằm về đến quyết toan hợp tác cùng nhau. Với sự cộng tác này, Hung Thinh Land và Chương Dương Corp. Không trung chỉ tạo lập mối quan lại hệ giữa hai doanh nghiệp song sự hiệp tác nào đang hướng tới trang mục mục tiêu cao hơn là đeo tới biếu quý báu khách quy hàng đơn sản phẩm đồng mực giá ưu chiêu đãi nhất, song song bảo đảm tiến tìm bàn trao nhà biếu khách khứa dính dáng ”.

Tân Hương Tower tọa lạc trên bình diện tiền đàng Tân Hương, liền giáp chợ Tân nhang sầm uất đồng mật lớp dân cư ổn thoả định. Hệ thống liên lạc thoáng, trường đoản cú đây, cư dân dễ dàng kết tiếp tục cùng các xít mùa và tiện lợi. Trong đít vực: bệnh biện, dài, sân bay, ngân hàng, ấm ả, bến xe, trung tâm TDTT…  Căn hộ tân phú giá rẻ   nhất khu vực

Tham gia án gồm 21 cữ, 1 lớp bung, 2 kiếm xót thương mai – xít vụ đồng tổng cuộng 360 căn hộ lắm diện tích từ bỏ 49,3 – 116,7m2. Tại đây, cạc căn hộ đặng buồn chước am tường thoáng tốt đón nhấn tốt tối da ánh sáng thiên nhiên và tiễn chớ khí trong lành ra nhà. Không gian sống gần gũi thiên nhiên kết hợp đồng những nhân tiện lợi ích nội đít như trọng tâm thương nghiệp – nhách mùa, vườn trẻ, siêu thị… và kín bặt là hệ thống dài tiêu chuẩn quốc tế nằm trong suốt khuôn viên dự án cho chộ chấm nổi trội hạng Tân nhang so cùng danh thiếp tham dự án khác.

  Căn hộ tân phú giá rẻ  : http://chungcucanho.Com/du-an/chung-cu-can-ho/can-ho-tan-phu-can-ho-tan-huong-tower/

Mix đồ đón Tết với tone đỏ Thời trang nam may mắn cả năm

 

 

Theo quan niệm của người Việt nói riêng và người phương Đông nói chung, đỏ là màu sắc tượng trưng cho sự may mắn, no ấm và thịnh vượng.

Bất kì phụ kiện màu đỏ nào cũng có thể giú́p bạn hòa vào không khí của ngày xuân và trổi hơn hẳn. Đặc biệt, đối với tiết trời lạnh và mưa phùn      Thời trang nam      của miền Bắc, sắc màu này quả là lý tưởng để làm bừng sáng cả không gian, khiến bạn và mọi người như được tiếp thêm sức sống.

Một chiếc váy đỏ là item rất đáng để bạn bỏ vốn sắm sanh cho set đồ năm mới của mình. Bản thân chiếc váy này khá nổi nên chỉ cần phối với những món đồ màu đen khác là ổn. Legging và giày tone đen cộng với dáng xòe của váy sẽ khiến bạn trông thuôn, ngọt ngào hơn.

Vẫn là váy oversized nhưng có độ rộng vừa phải, mix cùng legging và giày cao gót là bạn đã có ngay set đồ quá ổn cho những buổi party rồi. Điểm mạnh của váy dáng rộng là giúp bạn thoải mái hơn, che được vòng eo bánh mì và có thể biến hóa thành chiếc váy điệu đà hơn nếu phối hợp thêm thắt lưng cho vòng 2.

Chân váy đỏ làm điểm nhấn cho cả cây đen là phương án diện màu đỏ an toàn nhất. Nếu bạn chưa thật tự tín vào “trình độ” phối đồ của mình thì hãy thử cách mix hữu hiệu này nhé!

Họa      thời trang sỉ      tiết trắng-đen như kẻ caro, chấm bi, ngôi sao hay houndstooth… Đều có thể phối ổn với những gam màu nổi trong đó có sắc đỏ. Chất liệu da cũng là một trong những hot trend hiện giờ, với chân váy da đỏ, bạn hoàn toàn yên tâm về hình ảnh trổi nhưng vẫn không quá lòe loẹt của bản thân.

Cũng      Thời trang nam      như những item đỏ khác, mix quần cùng áo và phụ kiện gam màu đen luôn là chọn lọc thông minh tuyệt đối.

Skinny tone màu đỏ tươi khá chói và còn có thể vô tình “tố” đôi chân ngắn hay hơi to của bạn. Lúc này, màu đỏ hơi trầm hay đỏ oxblood chính là gợi ý vừa trendy, vừa dễ mặc hơn cho bạn.

Bộ     Thời trang áo thun     3 đỏ-trắng-đen luôn “ăn ý” với nhau dù là với bất      Thời trang áo thun      cứ kiểu trang phục gì. Áo cổ lọ rét mướt + skinny jeans chính là công thức nhiều bạn trẻ áp dụng hàng ngày, và nay nó có thể được F5 đặc biệt hơn cho ngày Tết với sắc đỏ may mắn.

Áo len vặn thừng giúp bạn tạo nên hình ảnh mới cho mình. Hãy yên tâm rằng những item đặc trưng như skinny jeans, smoking slipper, sơmi trắng… Sẽ không làm mất đi cái “chất” đặc trưng của menswear style.

Dường như những chiếc áo len chui cổ đã chiếm ưu thế hơn hẳn cardigan trong năm nay. Với một chiếc áo len đỏ, bạn có thể mặc tình sáng tạo nên nhiều style khác nhau, như kiểu nữ tính với chân váy bút chì trên đầu gối như thế này. Phụ kiện vòng cổ áo giả sẽ tăng thêm vẻ điệu đà cho bạn.

Một      Thời trang áo thun      chiếc blazer kết hợp cùng áo pull, skinny jeans và boots là đủ để bạn xây dựng hình tượng ngoan ngoãn mà không hề lỗi mốt trong mắt của những người lớn tuổi.

 

 

Người Việt mưu sinh ở Angola (P2): Chợ Đồng Xuân giữa lòng Luanda - Thế giới - Dân trí

Khu     Thời trang nam     phố của người Việt luôn đông đúc người da đen mua sắm. Ảnh: Phong Cầm.

Để đến được chợ São Paulo ở Thủ đô Luanda, tôi phải dậy từ sáng sớm. Đường từ chỗ nghỉ đến São Paulo dài chừng 20km. Vì là một trong những trục đường chính ở Thủ đô Luanda nên thẳng thớm tắc đường. Giữa hàng ngàn xe ô tô chen chúc, xe chúng tôi phải nhích dần từng mét một. Sau gần hai tiếng đồng hồ vật lộn, rút cuộc tôi cũng đến được phố São Paulo – thủ phủ của người Việt tại Angola.

Trước mặt là đoạn phố dài chừng 800m, đông đúc người da đen vào ra mua sắm. Dãy phố này tầng trên dùng làm nhà ở, còn tầng dưới là các cửa hàng kinh doanh của người Việt. Hàng hoá ở đây đa chủng loại, nhưng nhiều nhất là quần áo, giày dép, đồ trang sức. Có lẽ vì khu phố được chia nhỏ thành từng ô để người Việt tiện buôn bán, kinh doanh (giống ở Chợ Đồng Xuân – Hà Nội) nên cái tên Đồng Xuân ra đời từ đó chăng?.

Một trong những ông chủ có nhiều cửa hàng cho thuê của khu phố này là anh Nguyễn Toàn Thắng (hay còn gọi là Thắng Victor). Dẫn chúng tôi đi một quanh co chợ, Thắng Victor cho biết, anh thuộc vào thế hệ thứ hai sang Angola kinh doanh.     Quần áo nam     Mẹ anh là bà Việt Anh – một chuyên gia y tế công tác lâu năm tại Angola. Bà Việt Anh hiện là ủy viên Hội người Việt Nam tại Angola và cũng là một thương lái thành đạt tại Luanda.

Anh Thắng cho biết, công ty của anh hiện làm về dịch vụ tải hàng hoá và xây dựng, sử dụng khoảng hơn 100 cần lao Việt Nam. Họ chủ yếu buôn bán ở chợ và dự các công trình xây dựng với mức lương bình quân 1.000 USD/người/tháng.

Ngoại giả, tại São Paulo, rất nhiều người Việt thuê lại ki-ốt của anh Thắng để tự buôn bán kinh doanh. Khi chúng tôi đến khu phố này, nhiều tiểu thương tỏ ra nô nức. Họ tiếp đón vồn vã và kể nhiều câu chuyện kinh doanh tại xứ sở này.

Thu Hương gốc ở phố Quán Thánh (Hà Nội) mở cửa hàng bán áo xống ở São Paulo được vài năm nay. Thu Hương 22 tuổi, trẻ trung, xinh xắn. Hương cho biết, đến Angola duyệt y giới thiệu của người quen. Khi đến Luanda, Hương thuê một ki-ốt tại São Paulo để bán áo quần, vải vóc.

Để chiều những khách hàng khó tính khó nết, Hương phải nói bằng tiếng Bồ Đào Nha, phân tích để khách hàng thấy đó là đồ thật, giá rẻ. Hương vui vẻ cho biết, trừ phí thuê ki-ốt và các khoản khác, mỗi tháng thu được khoản tiền lãi hơn 1.000 USD từ buôn bán quần áo.

Chị Hà Thị Hương đang bán xống áo cho người Angola.

Người Việt mưu sinh ở Angola (P2): Chợ Đồng Xuân giữa lòng Luanda - Thế giới - Dân trí

Kế bên cạnh ki-ốt của Hương là ki-ốt của chị Hà Thị Hương. Chị Hương cũng là người quê gốc Hà Nội. Chị Hương sang Angola kinh doanh đã 8 năm. Chị thuê ki-ốt lại của chủ người Việt với giá 800 USD/tháng. Ki-ốt của chị Hương mặt tiền rộng chừng 3m. Bày bán chủ yếu là quần áo, vải vóc, giày dép. Khi nán lại nói chuyện, chị Hương tâm sự rằng, nói chung buôn bán ở đây dễ kiếm tiền hơn tại Hà Nội. Những tháng thường có thể cho lợi nhuận từ 1.000-1.500 USD, nhưng vào những tháng Tết của người Angola (Lễ Giáng mua áo quần sỉ giá rẻ sinh), hàng hoá thường bán chạy hơn.

“Dù phải xa nhà, xa gia đình nhưng vì kinh doanh tiện lợi nên ở lại Luanda thêm thời kì nữa để buôn bán. Khi có đủ vốn, sẽ về Hà Nội kinh dinh tiếp”, chị Hương san sẻ.

Trong câu chuyện với tôi, anh Nguyễn Toàn Thắng cho biết, São Paulo là cái nôi của người Việt tại Angola. Những đại gia người Việt tại Angola đều đã từng buôn bán kinh dinh ở nơi này. “Khi có vốn, họ mới bắt đầu đổ bộ đến các tỉnh, đô thị khác của Angola để tiếp kinh dinh và mở mang sản xuất”, anh Thắng nói.

Kinh dinh không đụng hàng

Tại chợ São Paulo, ngoài buôn bán quần áo, có nhiều người còn nghĩ ra được những chiêu kinh dinh riêng. Họ nói vui với nhau là kiểu kinh dinh không đụng hàng. Với 17 năm ở Angola, chị Trương Thị Thanh Hoà, nhà ở phố Thái Hà, TP Hà Nội (hiện là ủy viên Hội người Việt Nam tại Angola) lại chuyên buôn bán     quần áo nam     kinh dinh về áo cưới, áo thời trang.

Tại đây, chị Hoà có hai cửa hàng bán áo cưới và một láp ảnh. Dắt tôi vào cửa hàng, chị Hoà cho biết lý do tại sao lại chỉ bán áo cưới tại khu phố sầm uất này. Thế ra văn hoá cưới hỏi của người Angola khác với Việt Nam. Phải ở Việt Nam, theo thông lệ, các cặp uyên ương thường cưới hỏi tử tế rồi mới về ở với nhau thì ở Angola, có thể ở với nhau đến đầu bạc răng long rồi mới tổ chức đám cưới.

Theo chị Hoà, chỉ khi họ thực thụ có tiền, lúc đó họ mới đi mua áo cưới cho lễ kết hôn. “Đặc thù cưới hỏi của họ lạ thế nên mình phải đáp ứng nhu cầu. Cái hay của người Việt Nam ở Angola là người bản địa cần gì, mình đáp ứng được cái đó”, chị Hòa san sẻ.

Chị Trương Thị Thanh Hoà bên cửa hàng váy cưới.

Giống chị Hòa, chị Lê Kim Oanh, nhà ở Quận 2, TP Hồ Chí Minh, có thâm niên hơn 13 năm ở Angola. Để không đụng hàng, chị chọn làm nhà phân phối chính các loại tấm vải dùng để cuốn quanh người (người Angola rất thích loại vải cuốn này của Việt Nam) tại chợ São Paulo.

Các lái buôn tỉnh lẻ tại Angola thường tụ họp về đây mua, sau đó phân phối đi khắp nơi trong cả nước. Để đủ nguồn hàng cung cấp cho thị trường Angola, chị Hương phải nhập hàng từ TP Hồ Chí Minh.

Người Việt mưu sinh ở Angola (P2): Chợ Đồng Xuân giữa lòng Luanda - Thế giới - Dân trí

Trung bình mỗi năm, chị nhập vào Angola khoảng 1.000 kiện hàng với giá khoảng 1.000-2.000 USD/kiện. Nghe chị kể, tôi hỏi liệu chị đã thành triệu phú đô la? Chị cười bảo, con phố São Paulo này đúng là sản sinh ra nhiều triệu phú đô la người Việt tại Angola. Những người nên danh ở Angola hiện giờ ít hay nhiều, đều đã từng buôn bán kinh dinh tại chợ này. Về phía mình, chị Oanh nhận mình chỉ là người bán buôn nhỏ lẻ.

Trong căn phòng rộng rãi, từng tấm vải được xếp chất chồng lên nhau. Các thương lái da đen vào ra liên tục.     Quần áo nam     Chị Oanh cho biết, ngoài một số ông chủ đích thực, người buôn bán tại chợ São Paulo cốt tử đi bán thuê. Ngày xưa thuê ki-ốt dễ, còn hiện nay rất khó. “Chị buôn bán ở đây có sợ cảnh sát bắt không”- tôi hỏi.

Chị cười: “Họ chỉ bắt giữ những người không có giấy tờ hợp thức hoặc làm việc không đúng công ty mà thôi. Hơn nữa, nhiều người vì buôn bán trốn thuế nên mỗi lần gặp cảnh sát là cắm đầu cắm cổ bỏ chạy”. “Những trường hợp này dù không nhiều nhưng chút gì đó ảnh hưởng đến hình ảnh người Việt tại Angola”, chị Oanh nói.

Điều mà chị Oanh lo nhất giờ không phải là chuyện cảnh sát hoạnh họe hay thiếu thị trường mà lo nhất là hàng hóa Trung Quốc đang ngày một ào ạt nhập vào Angola. Tại chợ São Paulo đã bắt đầu manh nha các cửa hàng của doanh gia Trung Quốc.

“Người Việt thường xé nhỏ cửa hàng ra để cho thuê nhưng người Trung Quốc lại thuê hẳn từng cửa hàng lớn, ít ra là ba ki-ốt một lúc nên cửa hàng họ nhìn ngon mắt hơn. Với lại, người Việt thường kinh dinh đơn lẻ, người Trung Quốc lại chung nhau cùng làm cửa hàng nên khả năng cạnh tranh tốt hơn”, chị Oanh cho biết.

Trong câu chuyện, tôi vu vơ hỏi rằng, ở Angola, ai là người Việt Nam giàu nhất, chị Oanh cười bảo, nói ai là người giàu nhất rất khó, vì một 9, một 10. Với các tiểu thương ở phố São Paulo, ai cũng biết đến ông Đoàn Văn Viện, chủ toạ Công ty Salomas. Ông Viện được cho là người luôn hết mình trợ giúp bà con tiểu thương tại chợ São Paulo.

“Ông Viện mở công ty và nên danh ở Luanda, đã trở lại giúp đỡ bà con người Việt. Chừng như ông ấy cũng là một trong những triệu phú người Việt tại Angola”, chị Oanh cho biết.

Chia tay với chị Oanh, tôi trở lại đường phố São Paulo tấp nập. Trong vô kể người da đen, hi hữu lại vang lên tiếng nói của người Việt Nam. Dù quen hay không, hễ gặp là hỏi “người Việt Nam à?”. Sáng đó, ở São Paulo trời se lạnh nhưng với tôi, gặp được một người Việt ở nơi xa xôi này lòng ấm lại và thấy không hề áo thun nam abercrombie vnxk đơn độc.

Xem thêm : Angola, São Paulo, người Việt Nam, Luanda, Hà Nội, Trung Quốc, Hồ Chí Minh, Chợ Đồng Xuân, Thái Hà, bắt

Người Việt mưu sinh ở Angola (P2): Chợ Đồng Xuân giữa lòng Luanda - Thế giới - Dân trí

Khu phố của người Việt luôn đông đúc người da đen mua sắm. Ảnh: Phong Cầm.

Để đến được chợ São Paulo ở Thủ đô Luanda, tôi phải dậy từ sáng sớm. Đường từ chỗ nghỉ đến São Paulo dài chừng 20km. Vì là một trong những trục đường chính ở Thủ đô Luanda nên thường xuyên tắc đường. Giữa hàng ngàn xe ô tô chen chúc, xe chúng tôi phải nhích dần từng mét một. Sau gần hai tiếng đồng hồ vật lộn, cuối cùng tôi cũng đến được phố São Paulo – thủ phủ của người Việt tại Angola.

Trước mặt là đoạn phố dài chừng 800m, đông đúc người da đen vào ra mua sắm. Dãy phố này tầng trên dùng làm nhà ở, còn tầng dưới là các cửa hàng kinh doanh của người Việt. Hàng hoá ở đây đa chủng loại, nhưng nhiều nhất là quần áo, giày dép, đồ trang sức. Có lẽ vì khu phố được chia nhỏ thành từng ô để người Việt tiện buôn bán, kinh doanh (giống ở Chợ Đồng Xuân – Hà Nội) nên cái tên Đồng Xuân ra đời từ đó chăng?.

Một trong những ông chủ có nhiều cửa hàng cho thuê của khu phố này là anh Nguyễn Toàn Thắng (hay còn gọi là Thắng Victor). Dẫn chúng tôi đi một vòng quanh chợ, Thắng Victor cho biết, anh thuộc vào thế hệ thứ hai sang Angola kinh doanh. Mẹ anh là bà Việt Anh – một chuyên gia y tế công tác lâu năm tại Angola. Bà Việt Anh hiện là ủy viên Hội người Việt Nam tại Angola và cũng là một doanh nhân thành đạt tại Luanda.

Anh đọc thêm Thắng cho biết, công ty của anh hiện làm về dịch vụ vận chuyển hàng hoá và xây dựng, sử dụng khoảng hơn 100 lao động Việt Nam. Họ chủ yếu buôn bán ở chợ và tham gia các công trình xây dựng với mức lương bình quân 1.000 USD/người/tháng.

Ngoài ra, tại São Paulo, rất nhiều người Việt thuê lại ki-ốt của anh Thắng để tự buôn bán kinh doanh. Khi chúng tôi đến khu phố này, nhiều tiểu thương tỏ ra phấn khởi. Họ tiếp đón niềm nở và kể nhiều câu chuyện kinh doanh tại xứ sở này.

Thu Hương gốc ở phố Quán Thánh (Hà Nội) mở cửa hàng bán quần áo ở São Paulo được vài năm nay. Thu Hương 22 tuổi, trẻ trung, xinh xắn. Hương cho biết, đến Angola thông qua giới thiệu của người quen. Khi đến Luanda, Hương thuê một ki-ốt tại São Paulo để bán quần áo, vải vóc.

Để chiều những khách hàng khó tính, Hương phải nói bằng tiếng Bồ Đào Nha, phân tích để khách hàng thấy đó là đồ thật, giá rẻ. Hương vui vẻ cho biết, trừ chi phí thuê ki-ốt và các khoản khác, mỗi tháng thu được khoản tiền lãi hơn 1.000 USD từ buôn bán quần áo.

Chị Hà Thị Hương đang bán quần áo cho người Angola.

Người Việt mưu sinh ở Angola (P2): Chợ Đồng Xuân giữa lòng Luanda - Thế giới - Dân trí

Kế bên cạnh ki-ốt của Hương là ki-ốt của chị Hà Thị Hương. Chị Hương cũng là người quê gốc Hà Nội. Chị Hương sang Angola kinh doanh đã 8 năm. Chị thuê ki-ốt lại của chủ người Việt với giá 800 USD/tháng. Ki-ốt của chị Hương mặt tiền rộng chừng 3m. Bày bán chủ yếu là quần áo, vải vóc, giày dép. Khi nán lại nói chuyện, chị Hương tâm sự rằng, nói chung buôn bán ở đây dễ kiếm tiền hơn tại Hà Nội. Những tháng thường có thể cho lợi nhuận từ 1.000-1.500 USD, nhưng vào những tháng Tết của người Angola (Lễ Giáng sinh), hàng hoá thường bán chạy hơn.

“Dù phải xa nhà, xa gia đình nhưng vì kinh doanh thuận lợi nên ở lại Luanda thêm thời gian nữa để buôn bán. Khi có đủ vốn, sẽ về Hà Nội kinh doanh tiếp”, chị Hương chia sẻ.

Trong câu chuyện với tôi, anh Nguyễn Toàn Thắng cho biết, São Paulo là cái nôi của người Việt tại Angola. Những đại gia người Việt tại Angola đều đã từng buôn bán kinh doanh ở nơi này. “Khi có vốn, họ mới bắt đầu đổ bộ đến các tỉnh, thành phố khác của Angola để tiếp tục kinh doanh và mở rộng sản xuất”, anh Thắng nói.

Kinh doanh không đụng hàng

Tại chợ São Paulo, ngoài buôn bán quần áo, có nhiều người còn nghĩ ra được những chiêu kinh doanh riêng. Họ nói vui với nhau là kiểu kinh doanh không đụng hàng. Với 17 năm ở Angola, chị Trương Thị Thanh Hoà, nhà ở phố Thái Hà, TP Hà Nội (hiện là ủy viên Hội người Việt Nam tại Angola) lại chuyên buôn bán kinh doanh về áo cưới, áo thời trang.

Tại đây, chị Hoà có hai cửa hàng bán áo cưới và một láp ảnh. Dắt tôi vào cửa hàng, chị Hoà cho biết lý do vì sao lại chỉ bán áo cưới tại khu phố sầm uất này. Hoá ra văn hoá cưới hỏi của người Angola khác với Việt Nam. Nếu như ở Việt Nam, theo thông lệ, các cặp uyên ương thường cưới hỏi đàng hoàng rồi mới về ở với nhau thì ở Angola, có thể ở với nhau đến đầu bạc răng long rồi mới tổ chức đám cưới.

Theo chị Hoà, chỉ khi họ thực sự có tiền, lúc đó họ mới đi mua áo cưới cho lễ thành hôn. “Đặc thù cưới hỏi của họ lạ thế nên mình phải đáp ứng nhu cầu. Cái hay của người Việt Nam ở Angola là người bản địa cần gì, mình đáp ứng được cái đó”, chị Hòa chia sẻ.

Chị Trương Thị Thanh Hoà bên cửa hàng váy cưới.

Giống chị Hòa, chị Lê Kim Oanh, nhà ở Quận 2, TP Hồ Chí Minh, có thâm niên hơn 13 năm ở Angola. Để không đụng hàng, chị chọn làm nhà phân phối chính các loại tấm vải dùng để cuốn quanh người (người Angola rất thích loại vải cuốn này của Việt Nam) tại chợ São Paulo.

Các lái buôn tỉnh lẻ tại Angola thường tập trung về đây mua, sau đó phân phối đi khắp nơi trong cả nước. Để đủ nguồn hàng cung cấp cho thị trường Angola, chị Hương phải nhập hàng từ TP Hồ Chí Minh.

Người Việt mưu sinh ở Angola (P2): Chợ Đồng Xuân giữa lòng Luanda - Thế giới - Dân trí

Trung bình mỗi năm, chị nhập vào Angola khoảng 1.000 kiện hàng với giá khoảng 1.000-2.000 USD/kiện. Nghe chị kể, tôi hỏi liệu chị đã thành triệu phú đô la? Chị cười bảo, con phố São Paulo này đúng là sản sinh ra nhiều triệu phú đô la người Việt tại Angola. Những người thành danh ở Angola hiện nay ít hay nhiều, đều đã từng buôn bán kinh doanh tại chợ này. Về phía mình, chị Oanh nhận mình chỉ là người bán buôn nhỏ lẻ.

Trong căn phòng rộng rãi, từng tấm vải được xếp chất chồng lên nhau. Các thương lái da đen vào ra liên tục. Chị Oanh cho biết, ngoài một số ông chủ thực sự, người buôn bán tại chợ São Paulo chủ yếu đi bán thuê. Ngày xưa thuê ki-ốt dễ, còn bây giờ rất khó. “Chị buôn bán ở đây có sợ cảnh sát bắt không”- tôi hỏi.

Chị cười: “Họ chỉ bắt giữ những người không có giấy tờ hợp lệ hoặc làm việc không đúng công ty mà thôi. Hơn nữa, nhiều người vì buôn bán trốn thuế nên mỗi lần gặp cảnh sát là cắm đầu cắm cổ bỏ chạy”. “Những trường hợp này dù không nhiều nhưng chút gì đó ảnh hưởng đến hình ảnh người Việt tại Angola”, chị Oanh nói.

Điều mà chị Oanh lo nhất hiện nay không phải là chuyện cảnh sát hoạnh họe hay thiếu thị trường mà lo nhất là hàng hóa Trung Quốc đang ngày càng ồ ạt nhập vào Angola. Tại chợ São Paulo đã bắt đầu manh nha các cửa hàng của thương lái Trung Quốc.

“Người Việt thường xé nhỏ cửa hàng ra để cho thuê nhưng người Trung Quốc lại thuê hẳn từng cửa hàng lớn, ít nhất là ba ki-ốt một lúc nên cửa hàng họ nhìn ngon mắt hơn. Với lại, người Việt thường kinh doanh đơn lẻ, người Trung Quốc lại chung nhau cùng làm cửa hàng nên khả năng cạnh tranh tốt hơn”, chị Oanh cho biết.

Trong câu chuyện, tôi vu vơ hỏi rằng, ở Angola, ai là người Việt Nam giàu nhất, chị Oanh cười bảo, nói ai là người giàu nhất rất khó, vì một 9, một 10. Với các tiểu thương ở phố São Paulo, ai cũng biết đến ông Đoàn Văn Viện, Chủ tịch Công ty Salomas. Ông Viện được cho là người luôn hết mình giúp đỡ bà con tiểu thương tại chợ São Paulo.

“Ông Viện mở công ty và thành danh ở Luanda, đã trở lại giúp đỡ bà con người Việt. Nghe đâu ông ấy cũng là một trong những triệu phú người Việt tại Angola”, chị Oanh cho biết.

Chia tay với chị Oanh, tôi trở lại đường phố São Paulo nhộn nhịp. Trong vô số người da đen, thi thoảng lại vang lên tiếng nói của người Việt Nam. Dù quen hay không, hễ gặp là hỏi “người Việt Nam à?”. Sáng đó, ở São Paulo trời se lạnh nhưng với tôi, gặp được một người Việt ở nơi xa xôi này lòng ấm lại và thấy không hề lẻ loi.

Xem thêm : Angola, São Paulo, người Việt Nam, Luanda, Hà Nội, Trung Quốc, Hồ Chí Minh, Chợ Đồng Xuân, Thái Hà, bắt

Đa thời trang sỉ phong cách với shorts trong những ngày gió mùa – Kenh14.vn

 

 

Đa phong cách với shorts trong những ngày gió mùa

18:04:02 – 17/10/2013 – Li Su – Theo Trí Thức Trẻ

Quần shorts không chỉ là item “độc quyền” của mùa hè đâu đấy nhé!

 

Quần shorts là một trong những item được yêu thích và được tận dụng triệt để trong những ngày hè đầy nóng bức. Và khi thời tiết chuyển mùa, đừng vội cất chúng vào tủ xống áo mà hãy mix&match thêm cùng nhiều item mới của mùa Thu/Đông để có các set đồ vừa thật trendy nhưng cũng rất hợp với thời tiết mát lạnh. Vào những ngày se lạnh, những chiếc quần short với chất liệu dạ thô hay mang gam màu tối được mix theo phong cách layering chính là sự chọn lựa dành cho bạn!

 

Đa phong cách với shorts trong những ngày gió mùa 1

 

Đa phong cách với shorts trong những ngày gió mùa 2

 

 

 

Đa phong cách với shorts trong những ngày gió mùa 3

 

 

 

Đa phong cách với shorts trong những ngày gió mùa 4

 

 

 

Đa phong cách với shorts trong những ngày gió mùa 5

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

  • Từ     thời trang sỉ       Thời trang áo thun          áo quần nam      khóa

  •   item  

  •  
  •   facebook  

  •  
  •   chuyển mùa  

  •  
  •   thời tiết  

 

 

 

Tin can hệ

  • Autumn Child
  •  
  • Sweater & Denim Jacket      Thời trang áo thun      – “Bộ đôi” siêu chất cho ngày lạnh
  •  
  • Những chiếc áo sơmi “đinh” của mùa Thu
  •  
  • Street style ngẫu hứng

 

 

 

Đa phong cách với shorts trong những ngày gió mùa

Đa phong cách với shorts trong những ngày gió mùa Quần shorts không chỉ là item “độc quyền”     thời trang sỉ     của mùa hè đâu đấy nhé!

 

Đa phong cách với shorts trong những ngày gió mùa Đa phong cách với shorts trong những ngày gió mùa

610795

Quần shorts không chỉ là item “độc quyền” của mùa hè đâu đấy nhé!

 

 

 

 

 

 

 

 

Tin khác

  • Sweater & Denim Jacket – “Bộ đôi” siêu chất cho ngày lạnh
  • Những chiếc áo sơmi “đinh” của mùa Thu
  • Street style ngẫu hứng
  • Cảm hứng vintage cho mùa lạnh

 

 

 

Tin mới cập nhật

  • Hai CSGT đội nắng giúp dân gom cá đổ ra đường
  • Chiêm nghiệm 33 giây phút quan trọng trong cuộc đời bạn (P2)
  • Sao Việt đọ “thứ hạng” trên du thuyền triệu đô
  • Xe tải chở nước bí đao bị lật trên đường, không ai “hôi của”
  • Fan nổi giận vì nghi Crayon Pop xô Sunny (SNSD)
  • Những chốc lát ngọt của Baggio và Quỳnh Trâm trong 6 tháng yêu nhau
  • Xem gì trên truyền hình Tết Nguyên đán 2014?
  • Đón      Thời trang áo thun      Tết không lạnh cùng những người quanh năm sống trong bóng tối
  • giây khắc tự sướng đáng yêu của loạt mỹ nhân hàng đầu Hoa Ngữ
  • 20 kiểu máy tính có thiết kế cực phá cách

 

 

 

Video

  • B1A4 giành thắng lợi trên “Inkigayo” 26/1
  • Inkigayo: “Cha Cha” – Rainbow BLAXX
  • Inkigayo: “Tell Me” – The SEEYA
  • Inkigayo: “1999” – Koyote

 

 

Phận người Việt mưu sinh trên đất Thái | Báo Lao Động Điện Tử - Tin tức online 24h

>> Đón đọc ấn phẩm lao động & Đời sống số 22

30 tuổi, anh Nguyễn Thọ Hồng (huyện Phú Tân, tỉnh An Giang) đã sống trên đất Thái Lan xấp xỉ 15 năm. Năm Hồng mới 8 tháng tuổi, ba má đã bế Hồng lên ghe ngược dòng Mekong mưu sinh bằng nghề đánh bắt cá. Đứa em gái kế Hồng ra đời, cám cảnh lênh đênh sông nước khiến con cái không được học hành, ba má Hồng quyết neo ghe, tìm một công việc khác sinh sống. Lúc đó Hồng đã lên 12 tuổi, cũng như bao đứa trẻ cùng cảnh, Hồng không được đến trường.

Chút nguyên tiếng Thái vỡ lòng Hồng học được từ người dân bản địa nơi ngày xưa cha thỉnh thoảng cho ghe cập bến không đủ để Hồng tự bươn chải nơi đất khách. Nghe người ta giới thiệu, Hồng tìm đến một ngôi chùa của người Thái ở gần chợ nổi Damnoen Saduak thuộc tỉnh Ratchaburi nằm cách thủ đô Bangkok khoảng 100km để vừa bán hàng rong vừa học tiếng Thái.

Hồng nhớ lại: “Hồi đó chùa này có khá nhiều người Việt tá túc. Sư thầy nói tiếng Việt rất giỏi, họ sẵn sàng chỉ dạy mọi thứ mình cần”. Nơi đất khách, Hồng làm đủ thứ nghề, từ bán dừa tươi, hàng lưu niệm đến thợ nề, khuân vác… Vài năm sau, khi chợ nổi Thái Lan trở nên sầm uất, du khách đến tham quan mua sắm càng ngày càng đông, Hồng có được một chỗ dừng chân để buôn bán ở chợ này.

Vẫn không thoát khỏi cảnh sông nước, cửa hàng nhỏ gọn được bố trí trên chiếc ghe nhỏ cập trong chợ nổi, bên dưới chiếc cầu bắc từ khu này qua khu kia. “Cửa hàng” anh Hồng bán các món nướng xuyên que của người Thái.

Cũng như những “cửa hàng” ăn uống khác trong chợ nổi, người thuê phải bỏ ra một khoản tiền không nhỏ gọi là tiền chỗ. Số tiền nhiều hay ít tùy thuộc vào địa thế cũng như giá trị món hàng bán. Bán hàng ăn như anh Hồng, mỗi tháng phải trả cho ban quản lý 3.000 baht (tương đương 2,1 triệu đồng). Anh Hồng nói: “Tiền thuê chỗ bán như vậy là ưng ý được, vẫn dễ kiếm tiền hơn mai chạy chỗ này mốt chạy chỗ kia”.

Anh Hồng không phải là người Việt duy nhất buôn bán ở chợ nổi. Theo chỉ dẫn của anh, chúng tôi tìm đến cửa hàng bán áo xống, giầy dép của chị Bùi Thu Nga ở cuối chợ. Biết chúng tôi là người Việt, chị Nga hồ hởi khoe: “Chị bán ở đây hơn 5 năm rồi. Cuộc sống có khó nhọc nhưng tương đối dễ thở hơn thời gian bán trái cây ở tỉnh Ratchaburi. Có được chỗ buôn bán thế này với người Việt mình là không dễ chút nào, phải cố mà xem thêm giữ”.

Chị Nga sống ở Thái Lan 15 năm, riêng ở tỉnh Ratchaburi     quần áo nam     cũng tròn 10 năm. Chồng chị Nga là người Thái, làm tài xế. Chị Nga có được cửa hàng hoành tráng ở chợ nổi là từ người chị chồng bị mất sức lao động sang lại.

Những tháng ngày nhớ đời

Cơ duyên mà vợ chồng anh Ân, chị Hương (huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh) mưu sinh trên đất Thái cũng hết sức tình cờ. Cách đây 6 năm, anh Ân đi du lịch theo đoàn. Sau chuyến đi, anh tách đoàn ở lại. Nơi anh tá túc không đâu vào đâu khác là nơi cổng chùa Trai Mít (chùa Phật Vàng) – một ngôi chùa nổi danh ở thủ đô Bangkok. Được vài hôm, anh Ân đã bị chính quyền địa phương bắt giam vì tội nhập cư bất hợp pháp. Anh bị giam 48 ngày nơi đất khách.

Sau khi được thả ra, anh về Việt Nam làm giấy má rồi cùng vợ trở lại Thái Lan bằng đường bộ bắt đầu cuộc mưu sinh. Anh Ân cho biết: “Ở trong nhà pha Thái Lan không phải cần lao khó nhọc. Cơm ngày ba bữa, mỗi ngày còn nhận được 200 baht (tương đương 140.000 đồng)…”.

Chị Hương tâm sự: “Ổng sống ở Sài Gòn hơn 5 năm nhưng chỉ về quê hai lần vào dịp Tết. Lần nào ổng muốn về, tôi cũng phải cho tiền để mua vé xe quay lại Sài Gòn. Sang đây cuộc sống tương đối đỡ hơn, mỗi tháng cả hai vợ chồng tích lũy không dưới 5 triệu đồng”.

Hai vợ chồng anh Ân, chị Hương là chủ nhân của hai chiếc xe… đẩy. Anh đẩy xe bán dừa lạnh, trái cây, còn chị đẩy xe bán kem tươi. Địa điểm bán hàng của anh chị là chùa Trai Mít, nơi hằng ngày có rất đông du khách Việt Nam đến tham quan. Để trở thành người nhập cư hợp pháp có hạn trên đất Thái, mỗi tháng vợ chồng anh Ân phải nộp cho chính quyền sở tại 4.900 baht, bao gồm các khoản bảo hiểm, lưu trú, an ninh… Khi đóng tiền, chính quyền sẽ cấp cho một tờ giấy nhỏ, ghi chữ và con số ngùng ngoằng như mật mã, trong đó biểu thị đầy đủ tên tuổi, quốc tịch, nơi tạm cư, nghề nghiệp…

Giấy chứng nhận hàm hợp pháp trên đất Thái.

Ngoài số tiền phải nộp cho chính quyền sở tại, hai vợ chồng phải thuê nhà với giá 3.500 baht ở gần chùa Trai Mít để tiện đi lại mua bán. Vào giờ rỗi, khi cần, chị Hương có nhiệm vụ thay chồng bán, anh Ân phụ giúp nhà chùa quét dọn, khuân vác đến thợ nề… “Thấy mình chịu khó nên nhà chùa rất thương, tạo điều kiện cho mình có nơi buôn bán ổn định” – anh Ân nói.

Theo chị Hương, trước đây ở khu vực chùa Trai Mít có không dưới 10 người Việt sinh sống. Về sau, vì mua bán không thiệt thà, du khách phản chiếu nên chính quyền đã trục xuất, không cho lưu trú ở đây nữa. Tuy nhiên, người làm gian lận dối chỉ là số ít, những người còn lại bỏ về nước hoặc     quần áo nam     chuyển đến tỉnh khác mưu sinh. Sau nhiều năm sống trên đất Thái, chị Hương đúc kết: “Người Thái rất tôn trọng người Việt. Họ sẵn lòng viện trợ, bất kể mình là ai, làm gì. Nhưng điều mà người Thái tối kỵ là không thật thà”.

Bán hàng kiêm hướng dẫn viên

Những ngày đầu mới đến đất Thái, không riêng anh Ân, chị Hương mà nhiều người Việt đang sống và làm việc ở đây đều trông coi rằng, để bán được hàng thì bản thân phải là một chỉ dẫn viên có chuyên môn cao. Theo chị Nga – một người Việt sống lâu năm ở Thái, hồ hết các điểm tham quan nức danh ở Thái Lan, từ Phuket, Pattaya đến Bangkok chị đều nắm tất. Bất kỳ thắc mắc từ văn hóa, phong tục tập quán, kinh tế, chính trị… chị Nga đều đáp chính xác những thông báo cập nhật mới nhất.

Ngay cả người bản địa hiểu về văn hóa của dân tộc tộc mình còn mơ hồ huống chi người Việt. Để có được kiến thức, người Việt trên đất Thái phải đầu tư thời kì tìm hiểu, đọc sách báo. Những gì mà họ có được không phải học thục, khi cần thì sổ một tràng mà phải cung cấp những số liệu, chứng dẫn cụ thể theo từng chủ đề, nội dung.

Nói như anh Ân: “Muốn có lợi cho mình, trước tiên hãy cho du khách thấy được cái lợi của họ. Với người đi du lịch, bỏ đồng bạc ra là họ lấy lại chất lượng dịch vụ, những thông báo cần thiết ở nơi họ đến. Dù chỉ là người bán hàng rong nhưng mình làm được như vậy thì người không có nhu cầu cũng phải mua hàng của mình”.

Ông Khun Kin – người Chiang Rai, làm bảo vệ khu chợ nổi Thái Lan, 10 năm trước cũng là một chỉ dẫn viên có nghề – cho biết: “Người Việt đến các điểm du lịch sinh thái ở Chiang Rai đều thuê hướng dẫn viên là người bán hàng rong. Mỗi tour 5-7 ngày có giá từ 5.000 – 7.000 baht”.

Theo ông Phùng Đắc Lộc, chủ tịch Hiệp hội Bảo hiểm VN, sau hàng loạt vụ cháy chợ và TTTM những năm gần đây, đã đến lúc trách nhiệm của ban quản lý cần phải mở rộng hơn. Không chỉ đơn thuần là giữ gìn an ninh, trật tự và thu phí chợ mà ban quản lý chợ, TTTM phải có nghĩa vụ và trách nhiệm bảo vệ tài sản của các hộ kinh doanh, trong đó có việc tổ chức vận động, thậm chí có biện pháp buộc tiểu thương mua bảo hiểm cháy nổ.

Bà hỏa gần, bảo hiểm xa

Theo Cục Giám sát quản lý bảo hiểm (Bộ Tài chính), doanh thu phí bảo hiểm cháy nổ bắt buộc năm 2012 đạt 594 tỉ đồng, tỉ lệ bồi thường đạt 14%. Bên cạnh đó, bảo hiểm cháy, nổ tự nguyện đạt doanh thu 2.200 tỉ đồng, trong đó gần một nửa số tiền đã bồi thường cho các đơn vị gặp rủi ro.

Bà Trương Thị Hồng (đường Quyết Thắng, P.Phạm Ngũ Lão, TP Hải Dương) cho biết gia đình có hai kiôt (bà Hồng đứng tên một kiôt kinh doanh mỹ phẩm, còn chồng bà là ông Tạ Văn Hồng cũng đứng tên một kiôt kinh doanh quần áo, vải vóc), kinh doanh tại TTTM từ khi ra đời (năm 2001). Mỗi năm vợ chồng bà nộp đầy đủ các loại tiền, nhưng không thấy ban quản lý chợ hay chính quyền yêu cầu phải mua bảo hiểm tài sản hàng hóa.

Chị Tăng Thị Ánh, có kiôt  quần áo trên tầng 2, cũng thừa nhận tám năm buôn bán ở TTTM này, chị cũng như hầu hết tiểu thương đều chưa từng mua bảo hiểm và cũng không biết mua bảo hiểm thế nào. “Nói thật chúng tôi chẳng được ai hướng dẫn, nhắc nhở gì việc mua bảo hiểm. Về phòng cháy chữa cháy chúng tôi cũng chẳng được hướng dẫn. Họ (ban quản lý TTTM) phát cho cái bình xịt cứu hỏa đấy nhưng chắc gì ai đã biết sử dụng” – chị Ánh nói.

Việc các tiểu thương kinh doanh tại chợ không có bảo hiểm cũng được chính Chủ tịch chi tiết UBND tỉnh Nguyễn Mạnh Hiển thừa nhận tại cuộc họp khẩn chiều 15-9. Theo ông Hiển, chính vì ban quản lý TTTM không mua bảo hiểm nên tổn thất nặng nề lúc này các tiểu thương không biết bấu víu vào đâu…

Trong khi đó, như Tuổi Trẻ đã thông tin ( Tuổi Trẻ 17-9), từ năm 2004 hệ thống báo cháy tự động tại TTTM này hoàn toàn bị tê liệt. 2/4 bể nước ngầm cứu hỏa bị hư hỏng, không thể tích nước. 2/4 máy bơm chữa cháy hỏng động cơ, các van điều khiển bị gỉ sét, không thể vận hành. Lối vào khu vực đặt máy bơm bị các quầy hàng che lấp…

Thậm chí từ năm 2006-2012, Công an tỉnh Hải Dương đã có các công văn yêu cầu UBND TP Hải Dương và ban quản lý TTTM sửa chữa toàn bộ các hệ thống, thiết bị phòng cháy chữa cháy, nhất là việc cải tạo lại hệ thống điện, hệ thống thông gió và các đường thoát nạn… Cũng do chậm chuyển biến, thực hiện công tác phòng cháy chữa cháy nên năm 2012 cơ quan chức năng của tỉnh Hải Dương đã phạt hành chính 30 triệu đồng với trung tâm do những vi phạm về sử dụng điện.

Bắt buộc nhưng không ai thực hiện

Trao đổi với Tuổi Trẻ, một lãnh đạo Cục Quản lý giám sát bảo hiểm (Bộ Tài chính) cho biết quy định hiện hành nêu rất rõ các chợ và TTTM là những đối tượng bắt buộc phải mua bảo hiểm phòng chống cháy nổ. Tùy theo hợp đồng bảo hiểm, phạm vi bảo hiểm cũng có cả bảo hiểm có hàng hóa tài sản bên trong của TTTM.

Để bảo hiểm hàng hóa thì ban quản lý TTTM đứng ra ký hợp đồng mua bảo hiểm với các doanh nghiệp bảo hiểm, chứ không phải đơn lẻ từng kiôt gian hàng ở trung tâm ký hợp đồng với doanh nghiệp bảo hiểm. Vì khi đánh giá rủi ro thì doanh nghiệp bảo hiểm sẽ đánh giá cả TTTM.

Tuy nhiên, trao đổi với Tuổi Trẻ qua điện thoại chiều 17-9, ông Nguyễn Thịnh Long, giám đốc Công ty bảo hiểm PVI Hải Dương, cho biết doanh nghiệp này cũng như tất cả doanh nghiệp bảo hiểm khác trên địa bàn đều chưa thể “vào” được các chợ, TTTM. “Mấy năm trước chúng tôi có chào mời, tư vấn, nhưng sau hai, ba lần gửi thư mời không thấy ban quản lý hồi âm nên chúng tôi chẳng biết làm thế nào”.

Theo ông Long, quy định hiện hành, Ban quản lý chợ TTTM sẽ là đầu mối mua bảo hiểm cháy nổ bắt buộc, nhưng có lẽ họ không có nguồn kinh phí, hoặc không vận động thu góp được của các tiểu thương nên họ không mua bảo hiểm. “Để thực hiện mua – bán bảo hiểm thì chợ, TTTM phải đảm bảo các điều kiện theo quy định về phòng chống cháy nổ, phải có chứng nhận của cơ quan chức năng địa phương (sở hoặc phòng cảnh sát phòng cháy chữa cháy). Không biết có phải vì điều kiện này hay không mà họ không mua bảo hiểm” – ông Long nói.

Một lãnh đạo của Bảo hiểm Bảo Việt tại Hải Dương cho biết Hải Dương là tỉnh nhỏ, TP nhỏ nhưng có đến gần 20 đơn vị bảo hiểm lớn nhỏ, và không chỉ Bảo Việt mà hầu hết các đơn vị bảo hiểm khác đã chào mời, tư vấn nhưng đều chưa thực hiện được việc bảo hiểm đối với các chợ, TTTM, các tiểu thương…

Doanh nghiệp bảo hiểm không “mặn”

Theo ông Phùng Đắc Lộc, không chỉ tiểu thương chưa quan tâm đến bảo hiểm tài sản, mà bản thân các doanh nghiệp bảo hiểm cũng không mặn mà trong việc bán bảo hiểm cho tiểu thương tại các chợ và TTTM do rủi ro rất cao. “Rất nhiều TTTM, đặc biệt là chợ, không đủ điều kiện được cấp giấy chứng nhận an toàn phòng cháy chữa cháy. Do vậy các doanh nghiệp bảo hiểm không bán bảo hiểm cho các đơn vị này” – ông Lộc nói.

Một lãnh đạo Công ty bảo hiểm Bảo Việt Hải Dương thừa nhận dù rất muốn nhiều khách hàng mua bảo hiểm, nhưng với điều kiện phòng cháy chữa cháy của chợ, TTTM không có họng vòi, không có bể chứa nước, tất cả đều không đảm bảo theo luật định thì làm sao dám bán. “Chúng tôi cũng đề xuất, lưu ý các cấp chính quyền, ban quản lý các chợ giúp đỡ, nhưng quả thật với điều kiện, hệ thống phòng cháy chữa cháy như thế, chúng tôi không thể làm sai quy định pháp luật để bán bảo hiểm được…” – Vị này nói.

Cũng theo ông Lộc, khi không bán được bảo hiểm cháy nổ bắt buộc thì doanh nghiệp bảo hiểm cũng ngại bán bảo hiểm cháy nổ theo diện tự nguyện cho các TTTM, chợ. Bởi rủi ro cao khi TTTM, chợ không đảm bảo an toàn về phòng cháy chữa cháy. Bên cạnh đó, sau cháy nổ, việc xác định giá trị tài sản của các hộ tiểu thương để bồi thường là rất khó khăn. Như đối với doanh nghiệp thì đơn vị bảo hiểm có thể căn cứ vào cơ quan thuế, ngân hàng để xác định tài sản của doanh nghiệp qua doanh thu, vốn, tài sản…

Còn hộ tiểu thương thì không kê khai sổ sách, hoặc có kê khai cũng không đầy đủ, chính xác. Còn nếu doanh nghiệp bảo hiểm có bán thì mức phí bảo hiểm sẽ cao hơn. Lúc đó, TTTM và chợ lại lắc đầu. “Chính vì rủi ro cao khi nguy cơ cháy nổ luôn rình rập tại TTTM và chợ nên các doanh nghiệp bảo hiểm cũng không tiếp cận từng tiểu thương để chào bán bảo hiểm. Họ thường thông qua các ban quản lý TTTM và chợ” – ông Lộc nhận định.

Nêu bất cập trong quy định hiện hành về bảo hiểm cháy nổ bắt buộc, ông Lộc cho biết nghị định 46 có nêu là việc bán bảo hiểm cháy nổ cho TTTM không cần giấy chứng nhận an toàn phòng chống cháy nổ, mà chỉ cần biên bản kiểm tra về an toàn phòng cháy chữa cháy. Tuy nhiên, trong thông tư 220 của Bộ Tài chính hướng dẫn chi tiết việc bán bảo hiểm cháy nổ bắt buộc lại yêu cầu đơn vị mua phải có giấy chứng nhận an toàn phòng cháy chữa cháy.

Vụ cháy chợ Quảng Ngãi: hàng trăm tiểu thương trắng tay do không mua bảo hiểm

Rạng sáng 9-2-2012, lửa bốc cháy tại tầng 1, cửa số 9 của chợ Quảng Ngãi và sau đó cháy ngùn ngụt mặc dầu đã huy động tất cả phương tiện chữa cháy của tỉnh, các đơn vị trên địa bàn và Quảng Nam. Đến chiều thì ngọn lửa đã thiêu rụi toàn bộ khu chợ Quảng Ngãi. Thống kê có 424 hộ kinh doanh với 628 lô, sạp các mặt hàng quần áo, tạp hóa, giày dép, bánh kẹo, mỹ phẩm… Với khoảng 650 tấn, ước thiệt hại trên 200 tỉ đồng, trong đó tiểu thương khoảng 150 tỉ đồng.

Ngay sau khi vụ cháy chợ xảy ra thì phát hiện tất cả các hộ tiểu thương không có hộ nào mua bảo hiểm cho hàng hóa của mình, kể cả ban quản lý chợ Quảng Ngãi. Nguyên nhân được các đơn vị bảo hiểm cho biết là do các tiểu thương không quen và không thích mua bảo hiểm; mua bán hàng hóa chứng từ không bảo đảm…, Còn chợ Quảng Ngãi không được bán bảo hiểm do không đáp ứng các yêu cầu về an toàn của bảo hiểm.

Sau đó nguyên nhân cháy chợ được xác định do chập đường dây dẫn điện làm cháy vỏ cách điện rồi lan ra xung quanh. Công an tỉnh Quảng Ngãi đã khởi tố hình sự vụ án nhưng đến tháng 7-2013, sau 17 tháng tiến hành điều tra, công an đã chính thức tạm đình chỉ điều tra vụ án cháy chợ Quảng Ngãi. Nguyên nhân vụ án quá phức tạp, liên quan đến nhiều người, nhiều ngành trong tỉnh nên chưa thể xác định được bị can phạm tội vi phạm quy định về PCCC. Trước đó vài năm, Quảng Ngãi đã có hai chợ huyện bị “bà hỏa” viếng thăm là chợ Di Lăng (huyện Sơn Hà) và chợ Châu Ổ (huyện Bình Sơn).

————————————

* Tin bài liên quan:

>>   Trung tâm thương mại Hải Dương vẫn mù mịt khói >>   Toàn bộ 3 tầng Trung tâm thương mại Hải Dương cháy rụi >>   Sau 2 ngày, bên trong TTTM Hải Dương vẫn âm ỉ khói

>> TTTM Hải Dương cháy: lực lượng công an tỉnh không đủ dập tắt

Một Minh Hằng thật khác quần áo nam với phong cách Punk nổi loạn – Kenh14.vn

 

Nổi lên khi còn đang là ca sĩ tuổi teen với phong cách đậm chất xì-tin, cho tới nay, Minh Hằng đã thay đổi khá nhiều với phong cách chững chạc, hấp dẫn trông thấy. Tuy nhiên, người ta vẫn thấy ở cô nàng này vẻ gì đó nữ tính, nhẹ nhõm có chút đáng yêu dù Minh Hằng có diện style sexy hay cá tính cùng tóc ngắn tomboy đi chăng nữa. Nhưng một Minh Hằng thật “ngầu” với đôi môi đỏ thâm ấn tượng và y phục nổi loạn đậm chất Punk thì sao nhỉ? Sẽ là một bất ngờ nho nhỏ dành cho các fan của Minh Hằng khi thấy cô thay đổi theo hướng khác hẳn mọi khi, rất “chất” và rất lạ, như 1 Punk girl thực sự!

Một Minh Hằng thật khác với phong cách Punk nổi loạn 1

Một Minh Hằng thật khác với phong cách Punk nổi loạn 2

Một Minh Hằng thật khác với phong cách Punk nổi loạn 3

Một Minh Hằng thật khác với phong cách Punk nổi loạn 4

Một Minh Hằng thật khác với phong cách Punk nổi loạn 5

Một Minh Hằng thật khác với phong cách Punk nổi loạn 6

Một Minh Hằng thật khác với phong cách Punk nổi loạn 7

Một Minh Hằng thật khác với phong cách Punk nổi loạn 8

Một Minh Hằng thật khác với phong cách Punk nổi loạn 9

Một Minh Hằng thật khác với phong cách Punk nổi loạn 10

Một Minh Hằng thật khác với phong cách Punk nổi loạn 11

Một Minh Hằng thật khác với phong cách Punk nổi loạn 12

Một Minh Hằng thật khác với phong cách Punk nổi loạn 13

Một Minh Hằng thật khác với phong cách Punk nổi loạn 14

 

Concept click here  Thời trang áo thun        quần áo nam        quần áo nam       Thời trang áo thun          quần áo nam          thời trang      xống áo nam      sỉ          Thời trang áo thun      & Stylist: Travis Nguyen

Photo: Jayden Nguyen

Make up: Minh Lộc 

Starring: Minh Hằng 

Fashion clothing : Banana Boutique – Số 128 Lý Tự Trọng – Quận 1 – TP . HCM

Topshop – Tòa Bitexco – Hải Triều – Quận 1 – TP . HCM

 

3 ngày sau đám cháy kinh hoàng ở trọng điểm thương nghiệp Hải Dương, mỗi khi có ai hỏi chuyện, bà Trinh lại bật khóc. Người phụ nữ vẫn lấm lem, đầy những vết than đen của đêm cháy.

Vừa nghẹn ngào kể chuyện, bà vừa chỉ tay về phía các gian hàng trong chợ. Trước đây, đó là những kios 2 tầng đầy ắp hàng hóa của bà, thế mà giờ quờ chỉ là đống hoang tàn. Hôm cháy chợ, 4h sáng biết tin, bà ra đến nơi thì lửa đã bao trùm cả tòa nhà. Nhìn ngọn lửa thiêu trụi các kios đầy hàng hóa, bà Trinh ngất lịm, được con trai đưa vào bệnh viện.

Cửa hàng sắt của bà gồm toàn hàng đắt tiền, có những bộ khóa cửa lên tới 10 triệu đồng. Đợt này các công ty khuyến mãi cho mùa Tết nên bà mới nhập dự trữ lô hàng hơn 4 tỷ. Cũng như nhiều tiểu thương khác, bà Trinh để hết giấy má quan yếu, giấy nợ và 1 tỷ tiền lưu động trong két cất ở kios. Chỉ trong một đêm, bà mất sạch cả hàng và tiền, trị giá không dưới 15 tỷ đồng. Những khoản vay từ vài chục đến vài trăm triệu đồng trước kia với bà là nhỏ, bây chừ trở nên gánh nặng lớn.

Người đàn bà kể, việc buôn bán vốn rất tốt bởi Trung tâm thương nghiệp Hải Dương là mối lái hàng hóa đi cả tỉnh. Sau     Thời trang nam     hỏa hoạn, các công ty cung cấp hàng rất thông cảm nên hứa sẽ trợ giúp bằng cách cho nhập hàng nợ vài tháng. Bà mong lãnh đạo thị thành cho làm lán tạm để buôn bán nối, chứ chờ vài tháng xây xong chợ mới thì khách hàng cũng đi hết.

Theo các tiểu thương, gian hàng sắt như của bà Trinh và hàng vật tư điện chịu nhiều thiệt hại nhất trong vụ cháy. Mỗi cuộn dây điện giá 5-7 triệu đồng, cả kho lên tới hàng trăm cuộn. Người kinh dinh thường lập kho luôn trong chợ để tiện lấy hàng nên cháy thì mất hết cả. Trọng điểm thương nghiệp bình thường an ninh khá tốt, có bảo vệ gác, từ ngoài vào có đến ba lớp cửa khóa gồm cửa chợ, cửa kios và cửa két sắt. Do đó, hồ hết tiểu thương có giấy tờ gì quan yếu cũng mang đến chợ cất, như sổ đỏ, sổ nợ, sổ hàng, tiền lưu động…

Bà Nguyễn Thị Ân, 55 tuổi, kinh dinh tạp hóa tại đây đã hơn 10 năm, từ khi trọng tâm thương mại còn là chợ Hải Dương. Bà phải thế chấp sổ đỏ vay ngân hàng 250 triệu đồng và vay thêm ở ngoài 50 triệu để buôn bán, nay bị lửa thiêu rụi hàng hóa. Thiệt hại của bà Ân ước lượng khoảng 500 triệu đồng. “Tôi không biết lấy gì để trả nợ”, bà cho biết. Không được Ban quản lý trọng tâm thương nghiệp cho phép, nhưng sau sự cố, bà Ân cũng như nhiều tiểu thương khác vẫn len lén thắp hương khấn vái trời phật phù trợ mọi người tai qua nạn khỏi.

Chiều 14/9, ngay trước đêm cháy, tiểu thương chợ còn hẹn nhau sáng ngày đêm sau đi lễ chùa ở Hà Nội. Bà Bùi Thị Tới, kinh dinh đồ điện tử, là một trong những người định đi lễ. 3h sáng 15/9, bà nhận điện thoại tưởng mọi người gọi đi lễ, hóa ra báo cháy chợ, lao đến nơi thì hai gian hàng của bà ở ngay lối vào cửa chính đã bị thiêu cháy.

Thiệt hại của bà Tới khoảng hơn 1 tỷ đồng. Chiều hôm trước,     quần áo nam     bà mang về nhà 1,5 triệu đồng để đi lễ chùa. Số tiền này trở nên hết thảy tài sản còn lại của bà, ngoài ngôi nhà và đồ dùng trong nhà. Bà có 2 đứa con đang tuổi đi học.

Đối thoại với lãnh đạo địa phương chiều 16/9 sau vụ cháy trọng tâm thương mại, toàn bộ tiểu thương đều mong muốn được ngân hàng khoanh nợ, không tính lãi ít ra là cho đến khi xây xong chợ tạm. Ông Tăng Thế Viễn, 63 tuổi, kinh doanh đồng hồ, bộc bạch nỗi đau khi làm ăn lương thiện, cắm cả sổ đỏ để vay vốn, huy động tiền của từ họ hàng bạn bè… Nay mất quờ quạng. “Giờ tôi trắng tay và gánh nợ lớn, chỉ muốn chết đi”, ông nói. Ông mong được tạo điều kiện vay vốn bởi chẳng còn tài sản gì để thế chấp.

Còn anh Đinh Đức Chung buôn bán xống áo thì chia sẻ: “Từ sáng 16/9 nhiều người chúng tôi không còn tiền để mà ăn sáng, khó khăn sẽ còn kéo dài chưa biết đến ngày nào”. Anh Chung mất khoảng 2,5 tỷ đồng trong hỏa hoạn.

Bà Đinh Thị Hải bán hàng nước thâu đêm ở bên cửa số 7 ngoài trọng tâm thương nghiệp Hải Dương, là người đầu tiên phát hiện cháy chợ. Bà nhớ lại 1h sáng 15/9, khu vực trọng tâm thương nghiệp vắng lặng, quơ tiểu thương đã ra về từ chiều, chỉ còn lại một đôi người vận tải hoa quả ngồi trong quán nước của bà. Mọi người đang trò chuyện rôm rả, bà Hải nghe thấy những tiếng động như tiếng đồ vật rơi. Thấy lạ, bà liền nói với mọi người nhưng không ai để ý. “Chắc ai đó đổ rác ấy mà”, một người ngồi trong quán gạt đi.

Đến khoảng 3h, bà Hải lại ngửi thấy mùi khét. Linh tính có chuyện chẳng lành, bà Hải bước ra ngoài thì phát hiện có lửa phát ra từ mặt sau trọng điểm. Bà sợ quá, bủn nhủn thuộc cấp, đứng như trời trồng, phải 1 phút sau mới có thể gào lên “cháy chợ rồi mọi người ơi””. Mọi đứa ở quán nước xáo xác lao ra ngoài.

Bà Hải cầm điện thoại gọi cho cảnh sát 113 nhưng cuống quá bấm không đúng số nên không liên lạc được. Bà tiếp tục chạy đến Công an phường Lê Thanh Nghị cách đó 1 km, đập cửa gọi công an. Lúc này, lửa đã lan khắp mặt sau trọng tâm thương nghiệp, tiếng nổ lớn liên tiếp vọng ra từ bên trong. Theo VnExpress.Net

Lời cảnh báo cho chợ vải Ninh Hiệp | ANTĐ - Báo điện tử An Ninh Thủ Đô

Lời cảnh báo cho chợ vải Ninh Hiệp Thứ sáu 20/09/2013 07:21

ANTĐ – Những tưởng vụ cháy lớn tại TTTM Hải Dương khiến hàng trăm tiểu thương trắng tay sẽ đánh động ý thức phòng tránh giặc lửa cho bà con đang buôn bán tại các khu chợ lớn, nhưng không, 20h45 ngày 18-9 một vụ cháy kho vải đã bùng phát gần khu vực chợ vải Ninh Hiệp (thuộc xã Ninh Hiệp, huyện Gia Lâm).

Sau vụ cháy TTTM Hải Dương: Người dân lo mất nhà Cháy kho chứa vải 100m2 ở Ninh Hiệp Cháy trung tâm thương mại Hải Dương, 500 hộ kinh doanh mất trắng

Nhiều họng nước không có vòi lăng và rất khó tìm do bị bà con tiểu thương

Lấn chiếm làm nơi bán hàng

Chợ Ninh Hiệp ban đầu chỉ là một chợ cấp xã khá nhỏ, nhưng kể từ năm 2002 khi nhu cầu tăng cao, khu chợ bắt đầu được nâng cấp và chia thành 4 khu vực theo thứ tự A-B-C-D. Đến năm 2007 chợ được hợp nhất, tổ chức lại và đặt dưới sự quản lý điều hành của Hợp tác xã dịch vụ tổng hợp Ninh Hiệp và bây giờ chợ vải này đóng vai trò như một chợ đầu mối chuyên cung cấp quần áo, vải vóc và phụ kiện ngành may cho nhiều tỉnh thành phía Bắc. Tuy quy mô khá lớn, nhưng hệ thống PCCC của chợ Ninh Hiệp phần lớn đã cũ, dù cũng được nâng cấp nhưng chủ yếu ở dạng ăn theo, tùy vào quy mô phát triển hàng năm chợ. Bằng chứng là dù mặt bằng chợ rộng tới 6.000m2 nhưng số họng nước chữa cháy lại khá khiêm tốn. Ông xem thêm Thạch Văn Sơn, chủ nhiệm Hợp tác xã cho biết, chợ hiện có 6 họng đứng và 14 họng vách tường. Nếu so với con số 120 họng nước của chợ Đồng Xuân thì quả thực con số này chưa thấm vào đâu. Ngoài ra chợ Ninh Hiệp cũng không có hệ thống  báo khói và chữa cháy tự động. Nếu sự cố xảy ra, việc thiếu họng nước sẽ là hạn chế rất lớn cho việc chữa cháy.

Tại chợ vải Ninh Hiệp không chỉ thiếu số họng nước mà sự chắp vá cũng thể hiện khá rõ. Tại nhiều họng nước chỉ có họng chứ không có lăng vòi, không biết khi sự cố xảy ra thì lực lượng chữa cháy sẽ phun nước bằng cái gì? Đó là chưa kể đến việc gần một nửa số họng nước ít ỏi kia thường xuyên bị bà con bày biện hàng hóa che lấp. Lý giải cho việc này, ông  Nguyễn Tiến Mạnh, Đội phó đội quản lý chợ Ninh Hiệp cho biết: “Chúng tôi cũng đang đề xuất được lắp đặt một số ống lăng, tới đây nếu được đồng ý thì số ống lăng này sẽ được treo ngay tại các họng, còn hiện tại khi có sự cố thì anh em sẽ chuyển đường ống từ phía ngoài vào. Ngoài ra, chúng tôi sẽ bổ sung thêm bình bọt chữa cháy cơ động”.

Chợ vải Ninh Hiệp liệu có đảm bảo khả năng PCCC khi có sự cố?

Hiện chợ vải Ninh Hiệp có 1.133 hộ đang kinh doanh, đó là chưa kể tới khoảng 600-700 hộ kinh doanh khác có quầy bán tại nhà sát ngay khu vực chợ. Như vậy về mặt quy mô nơi đây có thể coi như một chợ Đồng Xuân thứ 2. Hàng ngày có cả nghìn lượt khách tới đây mua bán, vì thế nếu có sự cố thì chắc chắn sẽ vô cùng hỗn loạn. Chị Phạm Hồng Hải, một tiểu thương kinh doanh tại đây nói: “Thú thực nhìn hạ tầng PCCC của chợ, chúng em cũng thấy thiếu. Nhưng em không có chuyên môn về lĩnh vực này, vả lại cũng chỉ thuê lại quầy của người khác để kinh doanh nên chẳng dám góp ý. Ở đây nói đến cháy là ai cũng sợ, nhưng bà con cũng chỉ biết bảo nhau cẩn thận điện đóm, củi lửa. Còn nếu có sự cố thì cũng… đành chịu”.

Trong khi đó, ông Thạch Văn Sơn thì khá tự tin về lực lượng chữa cháy tại chỗ mà HTX đang có trong tay. Ông khẳng định, với 61 người được huấn luyện tốt và với thiết bị hiện tại nếu xảy cháy, BQL chợ sẽ đảm bảo cầm cự được ít nhất là cho tới khi cảnh sát PCCC tới ứng cứu. Ông Sơn cũng tỏ ra yên tâm với hệ thống điện với 3 đường riêng biệt bao gồm nguồn điện phục vụ kinh doanh, nguồn điện phục vụ bảo vệ và chiếu sáng, nguồn điện phục vụ máy bơm PCCC. Chúng tôi thường xuyên được huấn luyện và hội thao với các tình huống giả định, ngay cả vụ cháy lúc 20h45 hôm qua lực lượng chữa cháy của HTX đã cử 35 thành viên đến tham gia rất kịp thời. Cơ bản nhất là công tác giám sát tiến hành rất thường xuyên nên kể từ khi chợ được giao cho HTX quản lý đến nay chúng tôi chưa để xảy ra sự cố cháy nổ nào – ông Thạch Văn Sơn nói.

Căn hộ Tân nhang Tower, căn hộ tân phú ví rẻ

Bạn đương kiêng một căn hộ   cận đồng chỗ công hoặc thuận tiện đồng chỗ con cái bạn còn chạy học

Bạn đương lo e quách trớt vá víu trường bạn đang sống chứ phù hợp cùng sự phạt triển mực tàu con bạn ,  và kín biệt vấn đề an toàn bộc trực phanh bạn được lên dính đầu

Bạn ngóng muốn tìm kiếm đơn chốn ở mới ăn nhập đồng điều kiện đả việc cũng như đơn muôi trường thọ hoạt mức con cái bạn, đơn vá trường sống nhằm cùng hẹp đủ cạc tiện thể lợi ích như trọng điểm thương nghiệp, gần chợ, siêu thị, bệnh viện…. Với đơn mức giá như hợp lý các chính sách ưu thết đãi và chính sách thanh toán kéo trường học đến 15 năm ?

Nạm buộc tốt cuốn đề trên chúng mình tiễn chân tới tặng bạn nhịp An Cư chẳng thể nào sạch hơn với cụm từ giá chỉ  13.5 triệu/m2  bạn hẵng sở hữu liền tù tù căn hộ hoàn trả thiện với chứ phòng chống sống ráo trọi với cạc tiện lợi ích phụ cận trong vòng bán kiếng 1.5 Km

  Chung cư căn hộ tân nhang tower   cùng diện tích tụ 6500 m2 , với mật kiêng xây dựng chỉ 45%, đương lại là mãng cây xanh, sân nhởi, dài tiểu học quốc tế, gồm 21 từng trong suốt đó 1 dạo hầm , 2 độ thương mại, cafe, nhà trẻ…  Căn hộ tân phú giá rẻ   nhất đít vực

Phối cảnh chung cư căn hộ tân hương

Đả Ty Cổ Phần Chương Dương (viết lách đóng là Chương Dương Corp.) Là doanh nghiệp cổ phần, hoạt cồn theo luật doanh nghiệp. Chương Dương Corp. Là tiến đánh ty nhiều lan truyền thống lâu thế hệ tại Việt trai, tiền thân là hãng Eiffel Asia – đơn chi nhành của hãng Eiffel (cuống Hoà Pháp). Từ bỏ năm 1977 Eiffel Asia đặt chuyển giao biếu chính phủ Việt Nam nổi trở thành đơn trong những tiến đánh ty xây dựng dính dấp đầu ở đít vực phía trai. Sang quá đệ xây dựng và trưởng vách, đánh ty hử tầm có những thằng đòi là : xí nghiệp lắp máy; làm ty Xây gắn, đánh ty Cổ Phần Đầu Tư và Xây lắp Chương Dương và nay là tiến đánh ty Cổ phần Chương Dương.

Chương Dương Corp   Căn hộ tân phú giá rẻ   hẵng kiêng thi đả rất lắm đả đệ; trong đó nhiều có đánh trình lớn, quan trọng mực đất nước như : nhà máy khằng măng Hà Tiên tại Kiên Giang; Nhà Máy Thủy Điện trừng trị An – cùng Nai; Nhà Máy Thuỷ Điện Thác mộng, Đài rệ rành bình diện bẳn khuơ Sen; cạc Nhà Máy Nhiệt Điện Phú Mỹ I, Phú Mỹ 2.2; Nhà đua tiếp kiến TDTT Phú Thọ phục vụ đua tiếp Seagame 22, Cung Trình diễn món Hậu Hoàn Vũ 2008 tại tổng nha Trang, v.V…
Những năm qua, ngoài việc vạc huy cầm bạo thứ lĩnh vực sinh sản và gắn dựng kết beo thép có trường đoản cú thì Eiffel Asia phanh lại, Chương Dương Corp. Còn đừng dừng đỡ cao bởi vì cụ mực tớ trên thị trường xây dựng và kinh dinh địa ốc lạ việc đầu tư to vào trang thèm bị sinh sản các sản phẩm kia khí kết beo thép, bê tông các loại và giàu loại máy móc, phương tiện đua đánh xây gắn. Hiện giờ chúng tớ có một nhà máy kết cấu thép đương đại, một nhà máy sản xuất bêtông thương xót phẩm và bêtông đúc sẵn. Lạ việc đầu tư lớn ra việc xây dựng khu căn hộ chung cư cao vội vàng và cao ốc văn phòng chống đồng giá Trị đầu tư hơn 380 tỷ cùng, chúng tôi đang khẳng định chốn đứng thứ trui trên ả dài địa tù và tại đít vực phía trai. Trong thời gian tới, đả ty hướng tới việc mở rộng ngành dính sinh sản và nhách vụ chuẩn y lĩnh vực đầu tư, kinh doanh hạ cỡ đít tiến đánh nghiệp, các nhếch vụ trớt địa tù và như xây dựng và tặng mướn nhà ở và văn buồng, sản xuất – truyền vận chuyển điện và giàu hoạt cồn dịch vụ khác

Căn hộ tân phú giá rẻ  :   http://chungcucanho.Com/du-an/chung-cu-can-ho/can-ho-tan-phu-can-ho-tan-huong-tower/

Căn hộ Tân Hương Tower, căn hộ tân phú giá như rẻ

Bạn đang kiêng kị một căn hộ   gần với nơi công năng thuận tiện với chỗ con cái bạn đương trớt học

Bạn còn lo sợ bay dận vá trường học bạn đang sống chả hiệp với sự phát triển mức con bạn ,  và kín bặt cuốn đề an rặt ngay nổi bạn nổi lên dây đầu

Bạn ngóng muốn lóng một chốn ở mới hạp với điều kiện làm việc cũng như đơn vá trường thọ hoạt ngữ con cái bạn, đơn môi dài sống phanh đồng hẹp đủ danh thiếp luôn tiện ích như Trung tâm thương nghiệp, cận chợ, siêu ả, bệnh viện…. Cùng đơn cụm từ ví phù hợp lý danh thiếp chính sách ưu thiết đãi và chính sách thanh toán kéo trường học đến 15 năm ?

Thế bắt phanh vấn đề pa trên chúng tui tiễn chân tới cho bạn nhịp An Cư không thể nào là sạch hơn cùng mực tàu ví chỉ  13.5 triệu/m2  bạn hở sở hữu liền căn hộ hoàn thiện với giò phòng chống sống tót vời với các luôn tiện ích lợi phụ cận trong vòng bán kính 1.5 Km

  Chung cư căn hộ tân nhang tower   cùng diện tích trữ 6500 m2 , cùng mật tìm xây dựng chỉ 45%, đương lại là mãng lượng xanh, sân nhởi, dài tiểu học quốc tế, gồm 21 quãng trong suốt đó 1 độ bung , 2 tầng thương mại, cafe, nhà trẻ…  Căn hộ tân phú giá rẻ   nhất khu vực

Phối cảnh chung cư căn hộ tân hương

Đánh Ty Cổ Phần Chương Dương (viết lách tắt là Chương Dương Corp.) Là doanh nghiệp cổ phần, hoạt hễ theo luật doanh nghiệp. Chương Dương Corp. Là công ty nhiều truyền thống lâu thế hệ tại Việt Nam, tiền thân thể là hãng Eiffel Asia – đơn chi nhành hạng hãng Eiffel (quýnh Hoà Pháp). Tự năm 1977 Eiffel Asia nhằm dời trao tặng chính tủ Việt trai để trở nên một trong suốt những tiến đánh ty xây dựng quy hàng đầu ở khu vực đằng trai. Qua quá trình xây dựng và hết thành, tiến đánh ty nhỉ cữ giàu những thằng gọi là : xí nghiệp gắn máy; đả ty Xây gắn, làm ty Cổ Phần Đầu Tư và Xây lắp Chương Dương và ni là đả ty Cổ phần Chương Dương.

Chương Dương Corp   Căn hộ tân phú giá rẻ   đã lóng thi cử tiến đánh rất nhiều tiến đánh đệ trình; trong đấy giàu giàu công trình lớn, quan trọng mức giang sơn như : nhà máy khằng măng Hà Tiên tại Kiên Giang; Nhà Máy Thủy Điện Trị An – cùng Nai; Nhà Máy Thuỷ Điện Thác mộng mị, Đài Vệ tuyền Mặt gắt món Sen; các Nhà Máy Nhiệt Điện Phú Mỹ I, Phú Mỹ 2.2; Nhà thi Đấu TDTT Phú Thọ phủ phục vụ đua tiếp kiến Seagame 22, Cung Trình diễn huơ Hậu Hoàn Vũ 2008 tại Nha Trang, v.V…
Những năm sang, ngoài việc phát huy thay bạo cụm từ lĩnh vực sản xuất và gắn dựng kết véo thép lắm trường đoản cú thì Eiffel Asia đặt lại, Chương Dương Corp. Đang không ngừng đỡ cao bởi vì thế của mình trên ả dài xây dựng và kinh doanh địa ốc văn bằng việc đầu tư to vào trang buồn bị sản xuất danh thiếp sản phẩm cơ khí kết bấu thép, mệ cán các loại và giàu loại máy móc, dụng cụ thi cử đánh xây lắp. Bây giờ chúng tôi lắm đơn nhà máy kết beo thép đương đại, một nhà máy sinh sản bêtông yêu thương phẩm và bêtông đúc sẵn. Phẳng phiu việc đầu tư lớn ra việc xây dựng khu căn hộ chung cư cao vội và cao ốc văn phòng chống cùng giá như Trị đầu tư hơn 380 tỷ Đồng, chúng tao đang khẳng toan chỗ đứng mức tôi trên ả trường học địa tù và tại khu vực phía Nam. Trong suốt thời kì đến, đánh ty hướng đến việc mở mang ngành dọc sản xuất và xít mùa chuẩn y lĩnh vực đầu tư, kinh doanh vỉa hè dạo khu làm nghiệp, các xịch vụ phứt địa ốc như xây dựng và tặng mướn nhà ở và văn phòng chống, sản xuất – lan truyền chuyên chở điện và giàu hoạt hễ dịch mùa khác

Căn hộ tân phú giá rẻ  :   http://chungcucanho.Com/du-an/chung-cu-can-ho/can-ho-tan-phu-can-ho-tan-huong-tower/

Angela Phương Trinh “học” giống hệt Thời trang áo thun street style của Miranda Kerr – Kenh14.vn

Trong 1 năm dài qua, Angela Phương  Trinh đã có những thế nhất định trong việc đổi thay hình ảnh trong mắt công chúng. Cô liền xuất hiện trội nhờ những y phục kín đáo, thiết kế kiểu cách và hợp vóc dáng. Và đáng đáng ra, Angela Phương Trinh sẽ nhận được điểm cộng vì hình ảnh có đầu tư và trội so với dàn mỹ nhân showbiz. Tuy nhiên, công chúng cảm thấy khó hài lòng khi Angela Phương Trinh liên tục bị phát hiện sao chép ý tưởng từ những nhãn hàng nức tiếng cũng như “học hỏi” lộ liễu phong cách các ngôi sao hàng đầu châu Á, nhằm tạo nên thương hiệu cho riêng      Thời trang nam      mình. Và mới đây nhất, Angela Phương Trinh khiến các giáo đồ thời trang cảm thấy “khó hiểu” khi sải bước trên phố trong bộ y phục street style kín đáo, trẻ trung và năng động nhưng lại giống giống hệt trang phục mà siêu mẫu Miranda Kerr đã diện từ hơn… 1 năm trước.

Angela Phương Trinh

Angela Phương Trinh

Mới đây, trong tiết trời se lạnh của miền Nam, Angela Phương Trinh diện sweater vàng dáng lửng với T-shirt trắng dáng dài, phối cùng quần jeans xanh ống đứng và giày bệt họa tiết động vật. 

Angela Phương Trinh

Chiếc      Thời trang áo thun      mũ fedora được Angela Phương Trinh phối ton-sur-ton với trang phục. Dù mặc giản dị nhưng cô vẫn trổi khi xuất hiện trên phố.  

Angela Phương Trinh

Street style từ hơn 1 năm trước của Miranda Kerr, cũng với ngần ấy đặc điểm từ y phục đến cách phối đồ.

Angela Phương Trinh

 

Angela Phương Trinh
Sự     quần áo nam       áo quần nam      tương đồng đến kỳ lạ của áo, mũ và giày giữa street style từ 1 năm trước của Miranda Kerr và street style gần đây nhất của Angela Phương Trinh.

 

Không ít câu hỏi được đặt ra như do Angela Phương Trinh quá nghèo nàn về tri thức thời trang nên mới phải “học hỏi” một các phô phang, lộ liễu như vậy hay đây lại là một chiêu trò mới của nữ hoàng thị phi. Miradan     quần áo nam     Kerr được suy tôn là sao nữ có phong cách street style đẳng cấp thuộc hàng Top trên thế giới, trang phục hay phong cách của cô đều được các fan “nằm lòng”. Dù sao đi nữa thì có vẻ như qua năm 2014 này, đẳng cấp “học hỏi” của nữ hoàng thị phi đã được nâng lên một tầng cao mới.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Khảo      thời trang sỉ      sát: Bạn thấy sao nữ nào mặc đẹp hơn?

Bạn      Thời trang áo thun      chỉ có thể chọn một mục. Bình chọn của bạn sẽ được công khai.

 

 

 

Angela Phương Trinh

Miranda Kerr

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Người Việt mưu sinh ở Angola (P2): Chợ Đồng Xuân giữa lòng Luanda - Thế giới - Dân trí

Khu     Thời trang áo thun  chi tiết phố của người Việt luôn đông đúc người da đen mua sắm. Ảnh: Phong Cầm.

Để đến được chợ São Paulo ở Thủ đô Luanda, tôi phải dậy từ sáng sớm. Đường từ chỗ nghỉ đến São Paulo dài chừng 20km. Vì là một trong những trục đường chính ở Thủ đô Luanda nên thẳng tắc đường. Giữa hàng ngàn xe ô tô chen chúc, xe chúng tôi phải nhích dần từng mét một. Sau gần hai tiếng đồng hồ vật lộn, rốt cục tôi cũng đến được phố São Paulo – thủ phủ của người Việt tại Angola.

Trước mặt là đoạn phố dài chừng 800m, đông đúc người da đen vào ra mua sắm. Dãy phố này tầng trên dùng làm nhà ở, còn tầng dưới là các cửa hàng kinh doanh của người Việt. Hàng hoá ở đây đa chủng loại, nhưng nhiều nhất là quần áo, giày dép, đồ trang sức. Có nhẽ vì khu phố được chia nhỏ thành từng ô để người Việt tiện buôn bán, kinh doanh (giống ở Chợ Đồng Xuân – Hà Nội) nên cái tên Đồng Xuân ra đời từ đó chăng?.

Một trong những ông chủ có nhiều cửa hàng cho thuê của khu phố này là anh Nguyễn Toàn Thắng (hay còn gọi là Thắng Victor). Dẫn chúng tôi đi một nói quanh chợ, Thắng Victor cho biết, anh thuộc vào đời thứ hai sang Angola kinh doanh. Mẹ anh là bà Việt Anh – một chuyên gia y tế công tác lâu năm tại Angola. Bà Việt Anh hiện là ủy viên Hội người Việt Nam tại Angola và cũng là một thương nhân thành đạt tại Luanda.

Anh Thắng cho biết, công ty của anh hiện làm về dịch vụ vận chuyển hàng hoá và xây dựng, sử dụng khoảng hơn 100 lao động Việt Nam. Họ chủ yếu buôn bán ở chợ và tham gia các công trình xây dựng với mức lương bình quân 1.000 USD/người/tháng.

Ngoài ra, tại São Paulo, rất nhiều người Việt thuê lại ki-ốt của anh Thắng để tự buôn bán kinh dinh. Khi chúng tôi đến khu phố này, nhiều tiểu thương tỏ ra phấn khởi. Họ đón tiếp niềm nở và kể nhiều câu chuyện kinh doanh tại xứ sở này.

Thu Hương gốc ở phố Quán Thánh (Hà Nội) mở cửa hàng bán quần áo ở São Paulo được vài năm nay. Thu Hương 22 tuổi, trẻ trung, xinh xẻo. Hương cho biết, đến Angola thông qua giới thiệu của người quen. Khi đến Luanda, Hương thuê một ki-ốt tại São Paulo để bán áo quần, vải vóc.

Để chiều những khách hàng khó tính, Hương phải nói bằng tiếng Bồ Đào Nha, phân tách để khách hàng thấy đó là đồ thật, giá rẻ. Hương vui vẻ cho biết, trừ phí tổn thuê ki-ốt và các khoản khác, mỗi tháng thu được khoản tiền lãi hơn 1.000 USD từ buôn bán quần áo.

Chị Hà Thị Hương đang bán quần áo cho người Angola.

Người Việt mưu sinh ở Angola (P2): Chợ Đồng Xuân giữa lòng Luanda - Thế giới - Dân trí

Kế bên cạnh ki-ốt của Hương là ki-ốt của chị Hà Thị Hương. Chị Hương cũng là người quê gốc Hà Nội. Chị Hương sang Angola kinh doanh đã 8 năm. Chị thuê ki-ốt lại của chủ người Việt với giá 800 USD/tháng. Ki-ốt của chị Hương mặt tiền rộng chừng 3m. Bày bán chủ yếu là áo xống, vải vóc, giày dép. Khi nán lại chuyện trò, chị Hương tâm tình rằng, nói chung buôn bán ở đây dễ kiếm tiền hơn tại Hà quần áo giá sỉ Nội. Những tháng thường có thể cho lợi nhuận từ 1.000-1.500 USD, nhưng vào những tháng Tết của người Angola (Lễ Giáng sinh), hàng hoá thường bán chạy hơn.

“Dù phải xa nhà, xa gia đình nhưng vì kinh dinh thuận lợi nên ở lại Luanda thêm thời kì nữa để buôn bán. Khi có đủ vốn, sẽ về Hà Nội kinh doanh tiếp”, chị Hương chia sẻ.

Trong câu chuyện với tôi, anh Nguyễn Toàn Thắng cho biết, São Paulo là cái nôi của người Việt tại Angola. Những đại gia người Việt tại Angola đều đã từng buôn bán kinh doanh ở nơi này. “Khi có vốn, họ mới bắt đầu đổ bộ đến các tỉnh, thành thị khác của Angola để tiếp tục kinh dinh và mở rộng sản xuất”, anh Thắng nói.

Kinh doanh không đụng hàng

Tại chợ São Paulo, ngoài buôn bán quần áo, có nhiều người còn nghĩ ra được những chiêu kinh dinh riêng. Họ nói vui với nhau là kiểu kinh doanh không đụng hàng. Với 17 năm ở Angola, chị Trương Thị Thanh Hoà, nhà ở phố Thái Hà, TP Hà Nội (hiện là ủy viên Hội     quần áo nam     người Việt Nam tại Angola) lại chuyên buôn bán kinh dinh về áo cưới, áo thời trang.

Tại đây, chị Hoà có hai cửa hàng bán áo cưới và một láp ảnh. Dắt tôi vào cửa hàng, chị Hoà cho biết lý do vì sao lại chỉ bán áo cưới tại khu phố sầm uất này. Thế ra văn hoá cưới hỏi của người Angola khác với Việt Nam. Nếu ở Việt Nam, theo thông lệ, các cặp uyên ương thường cưới hỏi đàng hoàng rồi mới về ở với nhau thì ở Angola, có thể ở với nhau đến đầu bạc răng long rồi mới tổ chức đám cưới.

Theo chị Hoà, chỉ khi họ thực thụ có tiền, lúc đó họ mới đi mua áo cưới cho lễ hôn phối. “Đặc thù cưới hỏi của họ lạ thế nên mình phải đáp ứng nhu cầu. Cái hay của người Việt Nam ở Angola là người bản địa cần gì, mình đáp ứng được cái đó”, chị Hòa san sớt.

Chị Trương Thị Thanh Hoà bên cửa hàng váy cưới.

Giống chị Hòa, chị Lê Kim Oanh, nhà ở Quận 2, TP Hồ Chí Minh, có thâm niên hơn 13 năm ở Angola. Để không đụng hàng, chị chọn làm nhà phân phối chính các loại tấm vải dùng để cuốn quanh người (người Angola rất thích loại vải cuốn này của Việt Nam) tại chợ São Paulo.

Các doanh gia tỉnh lẻ tại Angola thường tập hợp về đây mua, sau đó phân phối đi khắp nơi trong cả nước. Để đủ nguồn hàng cung cấp cho thị trường Angola, chị Hương phải nhập hàng     thời trang sỉ     từ TP Hồ Chí Minh.

Người Việt mưu sinh ở Angola (P2): Chợ Đồng Xuân giữa lòng Luanda - Thế giới - Dân trí

Nhàng nhàng mỗi năm, chị nhập vào Angola khoảng 1.000 kiện hàng với giá khoảng 1.000-2.000 USD/kiện. Nghe chị kể, tôi hỏi liệu chị đã thành triệu phú đô la? Chị cười bảo, con phố São Paulo này đúng là sản sinh ra nhiều triệu phú đô la người Việt tại Angola. Những người thành danh ở Angola bây giờ ít hay nhiều, đều đã từng buôn bán kinh dinh tại chợ này. Về phía mình, chị Oanh nhận mình chỉ là người bán sỉ nhỏ lẻ.

Trong căn phòng rộng rãi, từng tấm vải được xếp chất chồng lên nhau. Các doanh nhân da đen vào ra liên tiếp. Chị Oanh cho biết, ngoài một số ông chủ đích thực, người buôn bán tại chợ São Paulo cốt đi bán thuê. Ngày xưa thuê ki-ốt dễ, còn giờ rất khó. “Chị buôn bán ở đây có sợ cảnh sát bắt không”- tôi hỏi.

Chị cười: “Họ chỉ bắt giữ những người không có giấy tờ hợp thức hoặc làm việc không đúng công ty mà thôi. Hơn nữa, nhiều người vì buôn bán trốn thuế nên mỗi lần gặp cảnh sát là cắm đầu cắm cổ bỏ chạy”. “Những trường hợp này dù không nhiều nhưng chút gì đó ảnh hưởng đến hình ảnh người Việt tại Angola”, chị Oanh nói.

Điều mà chị Oanh lo nhất hiện nay không phải là chuyện cảnh sát hoạnh họe hay thiếu thị trường mà lo nhất là hàng hóa Trung Quốc đang ngày càng ồ ạt nhập vào Angola. Tại chợ São Paulo đã bắt đầu manh nha các cửa hàng của thương nhân Trung Quốc.

“Người Việt thường xé nhỏ cửa hàng ra để cho thuê nhưng người Trung Quốc lại thuê hẳn từng cửa hàng lớn, chí ít là ba ki-ốt một lúc nên cửa hàng họ nhìn ngon mắt hơn. Với lại, người Việt thường kinh dinh đơn lẻ, người Trung Quốc lại chung nhau cùng làm cửa hàng nên khả năng cạnh tranh tốt hơn”, chị Oanh cho biết.

Trong câu chuyện, tôi vu vơ hỏi rằng, ở Angola, ai là người Việt Nam giàu nhất, chị Oanh cười bảo, nói ai là người giàu nhất rất khó, vì một 9, một 10. Với các tiểu thương ở phố São Paulo, ai cũng biết đến ông Đoàn Văn Viện, Chủ tịch Công ty Salomas. Ông Viện được cho là người luôn hết mình viện trợ bà con tiểu thương tại chợ São Paulo.

“Ông Viện mở công ty và nên danh ở Luanda, đã trở lại trợ giúp bà con người Việt. Dường như ông ấy cũng là một trong những triệu phú người Việt tại Angola”, chị Oanh cho biết.

Chia tay với chị Oanh, tôi trở lại đường phố São Paulo nờm nợp. Trong vô khối người da đen, hi hữu lại vang lên tiếng nói của người Việt Nam. Dù quen hay không, hễ gặp là hỏi “người Việt Nam à?”. Sáng đó, ở São Paulo trời se lạnh nhưng với tôi, gặp được một người Việt ở nơi xa xôi này lòng ấm lại và thấy không hề trơ thổ địa.

Xem thêm : Angola, São Paulo, người Việt Nam, Luanda, Hà Nội, Trung Quốc, Hồ Chí Minh, Chợ Đồng Xuân, Thái Hà, bắt

Lời cảnh báo cho chợ vải Ninh Hiệp | ANTĐ - Báo điện tử An Ninh Thủ Đô

Lời cảnh báo cho chợ vải Ninh Hiệp Thứ sáu 20/09/2013 07:21

ANTĐ – Những tưởng vụ cháy lớn tại TTTM Hải Dương khiến hàng trăm tiểu thương trắng tay sẽ đánh động ý thức phòng tránh giặc lửa cho bà con đang buôn bán tại các khu chợ lớn, nhưng không, 20h45 ngày 18-9 một vụ cháy kho vải đã bùng phát gần khu vực chợ vải Ninh Hiệp (thuộc xã Ninh Hiệp, huyện Gia Lâm).

Sau vụ cháy TTTM Hải Dương: Người dân áo thun nam vnxk lo mất nhà Cháy kho chứa vải 100m2 ở Ninh Hiệp Cháy trung tâm thương mại Hải Dương, 500 hộ kinh doanh mất trắng

Nhiều họng nước không có vòi lăng và rất khó tìm do bị bà con tiểu thương

Lấn chiếm làm nơi bán hàng

Chợ Ninh Hiệp ban đầu chỉ là một chợ cấp xã khá nhỏ, nhưng kể từ năm 2002 khi nhu cầu tăng cao, khu chợ bắt đầu được nâng cấp và chia thành 4 khu vực theo thứ tự A-B-C-D. Đến năm 2007 chợ được hợp nhất, tổ chức lại và đặt dưới sự quản lý điều hành của Hợp tác xã dịch vụ tổng hợp Ninh Hiệp và bây giờ chợ vải này đóng vai trò như một chợ đầu mối chuyên cung cấp quần áo, vải vóc và phụ kiện ngành may cho nhiều tỉnh thành phía Bắc. Tuy quy mô khá lớn, nhưng hệ thống PCCC của chợ Ninh Hiệp phần lớn đã cũ, dù cũng được nâng cấp nhưng chủ yếu ở dạng ăn theo, tùy vào quy mô phát triển hàng năm chợ. Bằng chứng là dù mặt bằng chợ rộng tới 6.000m2 nhưng số họng nước chữa cháy lại khá khiêm tốn. Ông Thạch Văn Sơn, chủ nhiệm Hợp tác xã cho biết, chợ hiện có 6 họng đứng và 14 họng vách tường. Nếu so với con số 120 họng nước của chợ Đồng Xuân thì quả thực con số này chưa thấm vào đâu. Ngoài ra chợ Ninh Hiệp cũng không có hệ thống  báo khói và chữa cháy tự động. Nếu sự cố xảy ra, việc thiếu họng nước sẽ là hạn chế rất lớn cho việc chữa cháy.

Tại chợ vải Ninh Hiệp không chỉ thiếu số họng nước mà sự chắp vá cũng thể hiện khá rõ. Tại nhiều họng nước chỉ có họng chứ không có lăng vòi, không biết khi sự cố xảy ra thì lực lượng chữa cháy sẽ phun nước bằng cái gì? Đó là chưa kể đến việc gần một nửa số họng nước ít ỏi kia thường xuyên bị bà con bày biện hàng hóa che lấp. Lý giải cho việc này, ông  Nguyễn Tiến Mạnh, Đội phó đội quản lý chợ Ninh Hiệp cho biết: “Chúng tôi cũng đang đề xuất được lắp đặt một số ống lăng, tới đây nếu được đồng ý thì số ống lăng này sẽ được treo ngay tại các họng, còn hiện tại khi có sự cố thì anh em sẽ chuyển đường ống từ phía ngoài vào. Ngoài ra, chúng tôi sẽ bổ sung thêm bình bọt chữa cháy cơ động”.

Chợ vải Ninh Hiệp liệu có đảm bảo khả năng PCCC khi có sự cố?

Hiện chợ vải Ninh Hiệp có 1.133 hộ đang kinh doanh, đó là chưa kể tới khoảng 600-700 hộ kinh doanh khác có quầy bán tại nhà sát ngay khu vực chợ. Như vậy về mặt quy mô nơi đây có thể coi như một chợ Đồng Xuân thứ 2. Hàng ngày có cả nghìn lượt khách tới đây mua bán, vì thế nếu có sự cố thì chắc chắn sẽ vô cùng hỗn loạn. Chị Phạm Hồng Hải, một tiểu thương kinh doanh tại đây nói: “Thú thực nhìn hạ tầng PCCC của chợ, chúng em cũng thấy thiếu. Nhưng em không có chuyên môn về lĩnh vực này, vả lại cũng chỉ thuê lại quầy của người khác để kinh doanh nên chẳng dám góp ý. Ở đây nói đến cháy là ai cũng sợ, nhưng bà con cũng chỉ biết bảo nhau cẩn thận điện đóm, củi lửa. Còn nếu có sự cố thì cũng… đành chịu”.

Trong khi đó, ông Thạch Văn Sơn thì khá tự tin về lực lượng chữa cháy tại chỗ mà HTX đang có trong tay. Ông khẳng định, với 61 người được huấn luyện tốt và với thiết bị hiện tại nếu xảy cháy, BQL chợ sẽ đảm bảo cầm cự được ít nhất là cho tới khi cảnh sát PCCC tới ứng cứu. Ông Sơn cũng tỏ ra yên tâm với hệ thống điện với 3 đường riêng biệt bao gồm nguồn điện phục vụ kinh doanh, nguồn điện phục vụ bảo vệ và chiếu sáng, nguồn điện phục vụ máy bơm PCCC. Chúng tôi thường xuyên được huấn luyện và hội thao với các tình huống giả định, ngay cả vụ cháy lúc 20h45 hôm qua lực lượng chữa cháy của HTX đã cử 35 thành viên đến tham gia rất kịp thời. Cơ bản nhất là công tác giám sát tiến hành rất thường xuyên nên kể từ khi chợ được giao cho HTX quản lý đến nay chúng tôi chưa để xảy ra sự cố cháy nổ nào – ông Thạch Văn Sơn nói.

Giới trẻ Bắc-Nam “đọ” street style những ngày cận Thời trang nam Tết

Miền Bắc

 

Sắc đỏ của mùa xuân được cô bạn này “cá tính hóa” khi ghép đôi với tông đen cá tính, ứng dụng trên những item khá “ngầu” và mang tính casual cao như sweatshirt, quần skinny và mũ snapback.

Cùng tông đỏ-đen, tín đồ thời trang street style này lại sử dụng họa tiết caro để tạo điểm nhấn cho trang phục song song thêm thắt phụ kiện với một chiếc khăn thắt ở eo khá lạ mắt.

Cô     Thời trang nam     bạn này đơn giản với đầm suông phối với denim jacket dáng lửng. Điểm đáng để ý là đôi sandals ánh kim mô phỏng phong cách chiến binh.

Trổi với công thức “trên đông dưới hè”: áo sweater tay loe cách điệu phối cùng quần shorts denim và ankle boots bệt.

 

Anh chàng này lại tạo sức hút riêng với y phục đơn giản, nam tính: sơmi đen phối tương phản với quần khaki trắng, giày thể thao.

 

Miền Nam

Trong     Thời trang áo thun     tiết trời mát mẻ của miền Nam, cô bạn này diện áo pull với áo khoác denim sát nách

 

Bên dưới là một chiếc shorts được phối theo style “giấu quần”, đi kèm với combat boots hầm hố.

 

Cũng chọn lựa sắc đỏ-đen, cô bạn này áp dụng công thức “hot” nhất mùa: áo sweatshirt và chân váy xòe.

Cô nàng còn khéo léo# chọn một đôi giày dễ thương, tiệp màu hoàn toàn với áo.

 

Một chút menswear khác biệt với áo sơmi trắng cái kìn cổ phối cùng quần skinny và giày đen.

Khéo     quần áo nam     léo nhấn nhá các phụ kiện thời thượng như đồng hồ to bản hay vòng long giá.

 

Áo tham khảo caro đỏ-đen lại được cô bạn này phối với T-shirt trắng và quần skinny đen

Điểm nhấn lạ mắt là chiếc mũ cap với chất liệu bóng cực cá tính.

 

Nữ     thời trang sỉ     tính song năng động với áo high-low mang sắc ombre dịu ngọt, mix cùng shorts và giày bệt buộc dây.

Có vẻ như phái mạnh cũng rất chú ý đến những màu sắc xuân. Anh chàng này chọn một chiếc áo sơmi caro vàng làm tâm điểm cho y phục của mình.

Item     thời trang sỉ     sắc vàng được ghìm bớt bởi những y phục tối màu đi màu, tạo nên sự trội nhưng vẫn nam tính.

Áo varsity jacket chất da được nam giới chuộng bởi sự mạnh mẽ đầy phá cách. Anh chàng này đã phối item thời thượng cùng sơmi trắng và quần đen.


Nhấn nhá thêm cùng áo sơmi caro đỏ.

Nạm đinh tuy đã qua thời hoàng kim nhưng vẫn được ưa thích. Trên phố đông, anh chàng này trổi với áo sơmi denim màu ombre, chi tiết nạm đinh khá bắt mắt.


Chiếc áo trổi lại được phối cùng T-shirt họa tiết cũng bắt mắt chẳng kém.

3 ngày sau đám cháy kinh hoàng ở Trung tâm thương mại Hải Dương, mỗi khi có ai hỏi chuyện, bà Trinh lại bật khóc. Người phụ nữ vẫn lấm lem, đầy những vết than đen của đêm cháy.

Vừa nghẹn ngào kể chuyện, bà vừa chỉ tay về phía các gian hàng trong chợ. Trước đây, đó là những kios 2 tầng đầy ắp hàng hóa của bà, thế mà giờ tất cả chỉ là đống hoang tàn. Hôm cháy chợ, 4h sáng biết tin, bà ra đến nơi thì lửa đã bao trùm cả tòa nhà. Nhìn ngọn lửa thiêu trụi các kios đầy hàng hóa, bà Trinh ngất lịm, được con trai đưa vào bệnh viện.

Cửa hàng sắt của bà gồm toàn hàng đắt tiền, có những bộ khóa cửa lên tới 10 triệu đồng. Đợt này các công ty khuyến mãi cho mùa Tết nên bà mới nhập dự trữ lô hàng hơn 4 tỷ. Cũng như nhiều tiểu thương khác, bà Trinh để hết giấy tờ quan trọng, giấy nợ và 1 tỷ tiền lưu động trong két cất ở kios. Chỉ trong một đêm, bà mất sạch cả hàng và tiền, trị giá không dưới 15 tỷ đồng. Những khoản vay từ vài chục đến vài trăm triệu đồng trước kia với bà là nhỏ, bây giờ trở thành gánh nặng lớn.

Người phụ nữ kể, việc buôn bán vốn rất tốt bởi Trung tâm thương mại Hải Dương là đầu mối hàng hóa đi cả tỉnh. Sau hỏa hoạn, các công ty cung cấp hàng rất thông cảm nên hứa sẽ giúp đỡ bằng cách cho nhập hàng nợ vài tháng. Bà mong lãnh đạo thành phố cho làm lán tạm để buôn bán tiếp tục, chứ chờ vài tháng xây xong chợ mới thì khách hàng cũng đi hết.

Theo các tiểu thương, gian hàng sắt như của bà Trinh và hàng vật tư điện chịu nhiều thiệt hại nhất trong vụ cháy. Mỗi cuộn dây điện giá 5-7 triệu đồng, cả kho lên tới hàng trăm cuộn. Người kinh read more doanh thường lập kho luôn trong chợ để tiện lấy hàng nên cháy thì mất hết cả. Trung tâm thương mại bình thường an ninh khá tốt, có bảo vệ gác, từ ngoài vào có đến ba lớp cửa khóa gồm cửa chợ, cửa kios và cửa két sắt. Do đó, hầu hết tiểu thương có giấy tờ gì quan trọng cũng mang đến chợ cất, như sổ đỏ, sổ nợ, sổ hàng, tiền lưu động…

Bà Nguyễn Thị Ân, 55 tuổi, kinh doanh tạp hóa tại đây đã hơn 10 năm, từ khi trung tâm thương mại còn là chợ Hải Dương. Bà phải thế chấp sổ đỏ vay ngân hàng 250 triệu đồng và vay thêm ở ngoài 50 triệu để buôn bán, nay bị lửa thiêu rụi hàng hóa. Thiệt hại của bà Ân ước tính khoảng 500 triệu đồng. “Tôi không biết lấy gì để trả nợ”, bà cho biết. Không được Ban quản lý Trung tâm thương mại cho phép, nhưng sau sự cố, bà Ân cũng như nhiều tiểu thương khác vẫn len lén thắp hương khấn vái trời phật phù hộ mọi người tai qua nạn khỏi.

Chiều 14/9, ngay trước đêm cháy, tiểu thương chợ còn hẹn nhau sáng sớm hôm sau đi lễ chùa ở Hà Nội. Bà Bùi Thị Tới, kinh doanh đồ điện tử, là một trong những người định đi lễ. 3h sáng 15/9, bà nhận điện thoại tưởng mọi người gọi đi lễ, hóa ra báo cháy chợ, lao đến nơi thì hai gian hàng của bà ở ngay lối vào cửa chính đã bị thiêu cháy.

Thiệt hại của bà Tới khoảng hơn 1 tỷ đồng. Chiều hôm trước, bà mang về nhà 1,5 triệu đồng để đi lễ chùa. Số tiền này trở thành tất cả tài sản còn lại của bà, ngoài ngôi nhà và đồ dùng trong nhà. Bà có 2 đứa con đang tuổi đi học.

Đối thoại với lãnh đạo địa phương chiều 16/9 sau vụ cháy trung tâm thương mại, tất cả tiểu thương đều mong muốn được ngân hàng khoanh nợ, không tính lãi ít nhất là cho đến khi xây xong chợ tạm. Ông Tăng Thế Viễn, 63 tuổi, kinh doanh đồng hồ, bày tỏ nỗi đau khi làm ăn lương thiện, cắm cả sổ đỏ để vay vốn, huy động tiền của từ họ hàng bạn bè… Nay mất tất cả. “Giờ tôi tay trắng và gánh nợ lớn, chỉ muốn chết đi”, ông nói. Ông mong được tạo điều kiện vay vốn bởi chẳng còn tài sản gì để thế chấp.

Còn anh Đinh Đức Chung buôn bán quần áo thì chia sẻ: “Từ sáng 16/9 nhiều người chúng tôi không còn tiền để mà ăn sáng, khó khăn sẽ còn kéo dài chưa biết đến ngày nào”. Anh Chung mất khoảng 2,5 tỷ đồng trong hỏa hoạn.

Bà Đinh Thị Hải bán hàng nước thâu đêm ở bên cửa số 7 ngoài Trung tâm thương mại Hải Dương, là người đầu tiên phát hiện cháy chợ. Bà nhớ lại 1h sáng 15/9, khu vực trung tâm thương mại vắng lặng, tất cả tiểu thương đã ra về từ chiều, chỉ còn lại một vài người vận chuyển hoa quả ngồi trong quán nước của bà. Mọi người đang nói chuyện rôm rả, bà Hải nghe thấy những tiếng động như tiếng đồ vật rơi. Thấy lạ, bà liền nói với mọi người nhưng không ai để ý. “Chắc ai đó đổ rác ấy mà”, một người ngồi trong quán gạt đi.

Đến khoảng 3h, bà Hải lại ngửi thấy mùi khét. Linh tính có chuyện chẳng lành, bà Hải bước ra ngoài thì phát hiện có lửa phát ra từ mặt sau trung tâm. Bà sợ quá, bủn rủn chân tay, đứng như trời trồng, phải 1 phút sau mới có thể gào lên “cháy chợ rồi mọi người ơi””. Mọi người ở quán nước nháo nhác lao ra ngoài.

Bà Hải cầm điện thoại gọi cho cảnh sát 113 nhưng cuống quá bấm không đúng số nên không liên lạc được. Bà tiếp tục chạy đến Công an phường Lê Thanh Nghị cách đó 1 km, đập cửa gọi công an. Lúc này, lửa đã lan khắp mặt sau trung tâm thương mại, tiếng nổ lớn liên tục vọng ra từ bên trong. Theo VnExpress.Net